🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 15: (H)Chương 15 "Nhanh thôi, một lần cuối cùng, ngoan. Mở chân rộng hơn nữa."

✽(H)Chương 15 “Nhanh thôi, một lần cuối cùng, ngoan. Mở chân rộng hơn nữa.”
Editor + beta :  🌼ℓσℓιsα🌼

Cuộc vận động trên giường vẫn đang tiếp diễn.

“Uhm Uhmm ~~ Uhm…~ Uhmm ~” Mộc Trạch Tây chỉ có thể phát ra vài tiếng rên rỉ ưm ư, vô số lần co rút lên đỉnh khiến cho đầu óc cô trôi nổi, sớm đã không còn biết trời đất là gì.

Chàng trai trên người cô vẫn không biết mệt mỏi mà lắc eo cày cấy, dương vật đang va chạm trong cơ thể cô vẫn không ngừng cương cứng, lần nào cũng đâm đến chỗ sâu.

Nơi kết hợp giữa hai người từ lâu đã cực kỳ lầy lội, dịch thể của hai người bị trộn lẫn không biết là của ai. Càng làm thì cơ thể Mộc Trạch Tây càng trở nên mềm nhũn, mềm như một vũng nước dù có vớt cũng không vớt nổi.

Nghiêm Kỷ thở hổn hển, chỉ có thể xoay mặt Mộc Trạch Tây lại, nhéo nắm vòng eo mềm mại tinh tế của cô, ngậm đầu vú cô vừa xoa vừa mút, tiếp tục cắm vào.

Cái nệm lò xo vững chắc và mềm mại cũng không ngăn được mà phát ra những âm thanh kẽo kẹt mờ ám, giữa hai chân Mộc Trạch Tây tê dại, chỉ nghe đã sợ hãi, không biết Nghiêm Kỷ tốn bao nhiêu sức lực.

Nghiêm Kỷ vừa phá thân nên chỉ lo tham lam ra vào âm đạo. Mà dương vật kia vừa to vừa lớn, ra vào không hề theo trình tự, chỉ lo miệt mài va chạm lung tung.

Nhưng đây lại là nỗi đau khổ đối với Mộc Trạch Tây, cô bị căng đến nỗi đau nhức phình trướng, nhưng nỗi đau nhỏ không thể ngăn được cơn tê dại khiến cho cô sắp lên trời.

“Không… Uhmm ~~ Tớ bỏ cuộc ^ Đừng đâm tớ nữa ~…” Mộc Trạch Tây không kìm được nước mắt, dùng một chút sức lực cuối cùng để túm chặt áo sơ mi xộc xệch của Nghiêm Kỷ, cô cầu xin anh.

Cô cảm giác như mình sắp kiệt sức, ngay cả một tí sức lực cũng không còn.

Giọng nói Nghiêm Kỷ khàn khàn mang theo tình dục, anh hôn lên đôi môi đỏ hồng của cô, dỗ cô “Nhanh thôi, một lần cuối cùng, ngoan. Mở chân rộng hơn nữa.”

Thậm chí Mộc Trạch Tây còn không có hơi sức để khóc, cô vừa nghe xong, nước mắt đã lã chã lăn xuống, “Hức ~~~” Nhưng vừa rồi cậu cũng nói như vậy…

Nghiêm Kỷ nhìn những giọt nước mắt lấp lánh run rẩy của Mộc Trạch Tây, hốc mắt và chóp mũi ửng hồng, sợi tóc bị nước mắt làm ướt dính vào khuôn mặt nhỏ, trông cô thật đáng thương. Anh không nhịn được lại cúi xuống hôn miệng cô lần nữa, mút hút cái lưỡi nhỏ của cô, eo hạ xuống đưa đẩy mạnh mẽ hơn.

Mộc Trạch Tây bị đâm như lục bình trôi nổi trên sông khi trời mưa, cô bị hạt mưa va đập đến mức nghiêng ngả không có ai dựa vào, chỉ có thể sít sao nắm chặt vạt áo sơmi của Nghiêm Kỷ.

Ngoại trừ hương vị dâm đãng thì Mộc Trạch Tây còn ngửi thấy rõ mùi xà phòng mát mẻ dễ chịu toả ra ở khắp giường, giống như hơi thở của người đang nằm trên người cô, tất cả đều là mùi hương của Nghiêm Kỷ, bao phủ Mộc Trạch Tây…

Không biết qua bao lâu.

Sau một tiếng thở gấp của Nghiêm Kỷ, nguồn nhiệt nóng bỏng lại xâm nhập vào tử cung một lần nữa. Ánh sáng trắng trong đầu Mộc Trạch Tây rối loạn, cơ thể co giật run rẩy, cô lại bước lên đám mây cực khoái. Nghiêm Kỷ ôm Mộc Trạch Tây, nằm trên giường nghỉ ngơi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...