🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 81: (H). Kết thúc: "Tôi trộm tiền của chồng tôi để nuôi cậu."

✽Chương 81(H). Kết thúc: “Tôi trộm tiền của chồng tôi để nuôi cậu.”
Editor + beta :  🌼ℓσℓιsα🌼

Nghiêm Kỷ lại mặc đồng phục học sinh của trường trung học Hoa Thịnh, bây giờ anh đã cao hơn lúc trước một chút, cũng may là đồng phục học sinh rộng thùng thình, thoạt nhìn không có vấn đề gì.

Mộc Trạch Tây thả mái tóc thường vuốt ngược của anh lên, che đi một nửa phần lông mày, để lộ chiếc mũi và cái cầm cao thẳng. Toàn thân lập tức trở nên non trẻ hơn rất nhiều.

Một vài năm đã trôi qua.

Dường như Nghiêm Kỷ vẫn không thay đổi nhiều, Nghiêm Kỷ mặc đồng phục học sinh tựa như vẫn còn ở trong tuyến phong cảnh của Hoa Thịnh.

Dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của Mộc Trạch Tây, Nghiêm Kỷ buông bỏ tư thái và uy thế tương đối nghiêm túc khi anh làm ông chủ, thay vào đó là vẻ ngoài dịu dàng và chỉnh tề khi anh học cấp ba.

Nghiêm Kỷ là người thông minh, phần lớn người thông minh đều biết cách “Bắt chước”. Hơn nữa còn bắt chước bản thân trong quá khứ.

Nghiêm Kỷ hỏi, “Vậy là được rồi? Khi nào bắt đầu?”

Mộc Trạch Tây ngây ngẩn gật đầu, vây quanh Nghiêm Kỷ xem tới xem lui.

Ngoại hình của Nghiêm Kỷ bây giờ gần giống như khi anh còn học cấp ba. Dường như Nghiêm Kỷ của thời kỳ trung học vào 5, 6 năm trước đang đứng trước mặt Mộc Trạch Tây.

Mộc Trạch Tây lập tức có cảm giác phải e lệ rụt rè đối với anh, cô xúc động muốn kéo góc áo anh.

Mộc Trạch Tây nói ra cảm nhận của bản thân, Nghiêm Kỷ cũng cười, anh nói anh càng hoài niệm cái cảm giác này hơn.

Đôi mắt ẩn tình mờ ảo, hai mắt đẫm lệ uất ức chứa khói, đây đều là dáng vẻ của Mộc Trạch Tây khi cô giở những thủ đoạn cũ.

Mặc dù có tâm cơ và lợi ích, Nghiêm Kỷ đã cố tình duy trì sự tỉnh táo rất nhiều nhưng vẫn không thể kìm bản thân mình không sa vào tròng.

Bởi vì trước khi Mộc Trạch Tây bắt đầu diễn, không thể nói là thân mật.

Nghiêm Kỷ chỉ có thể vòng tay ôm eo Mộc Trạch Tây, hai người chạm trán vào nhau, chầm chậm đối diện, “Không thì vợ thử lại?”

Mộc Trạch Tây đẩy Nghiêm Kỷ ra, quả quyết từ chối, “Không được, bây giờ em là người phụ nữ giàu có!”

Nghiêm Kỷ…

Người phụ nữ giàu có Mộc Trạch Tây bắt chéo hai chân, dũng cảm ngồi trên ghế sô pha, còn Nghiêm Kỷ thì đứng ở đằng trước.

Đôi môi đỏ xinh đẹp của Mộc Trạch Tây, khóe miệng cong cong kèm theo một nụ cười xấu xa. Bây giờ cô bắt đầu diễn, cô chính là người phụ nữ giàu có bao nuôi Nghiêm Kỷ.

Nghiêm Kỷ cười thầm. Nếu cô thích chơi thì anh sẽ chơi với cô.

Mộc Trạch Tây ngoắc ngón tay với Nghiêm Kỷ, Nghiêm Kỷ diễn rất đúng chỗ, do dự một lúc mới tiến lên trước vài bước.

Mộc Trạch Tây nâng chân lên bắt chéo, dùng giày cao gót cọ cọ vào bắp chân Nghiêm Kỷ, ý trêu đùa rõ ràng.

Nghiêm Kỷ phối hợp với cô hơi rụt chân lại, khẽ cau mày. Chỉ thiếu điều hét lên xin hãy tự trọng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...