🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 52: (H) thỏ trắng nhỏ bị bắt được , bị kéo vào ruộng ngô kẹp chặt quần ló

✽Chương 52: (H) thỏ trắng nhỏ bị bắt được , bị kéo vào ruộng ngô kẹp chặt quần lót nhỏ, bị cắm vào
Editor + beta :  🌼ℓσℓιsα🌼

Mộc Trạch Tây đi theo một nhóm người thân ra ngoài cánh đồng để hái một ít ngô và trồng một số loại cây nông nghiệp.

Một người phụ nữ “Tây Tây à! Cháu đi theo không bị gì sao, không phải đi học à?”

“Đúng nhỉ! Còn vài tháng nữa là thi đại học!”

Mộc Trạch Tây kéo dây mũ rơm điều chỉnh, dùng tay bẻ ngô và trả lời, “Không sao đâu thím Hà thím Vương! Nhiệm vụ học tập hôm nay đã hoàn thành, nhiều ngô thế này, nhiều người tay chân cũng nhanh hơn!”

Người thân bên cạnh cổ vũ, “Được! Vậy chúng ta thu hoạch nhanh lên, vừa kịp luộc ngô gửi cho người lao động!”

Một nhóm người thân vừa bẻ ngô vừa trò chuyện vui vẻ, thích nhất là trêu Mộc Trạch Tây và Vương Đại Bằng khi nào có em bé. Chọc Mộc Trạch Tây chết lặng không thể trả lời, luống cuống không biết làm sao.

Môi trường khu quân sự ở đây tương đối đơn sơ, toàn là nhóm người thân khai hoang từng bước, giống rau dưa mới mẻ, nuôi gà nuôi vịt. Nơi này y hệt một thôn nhỏ.

Quả nhiên, người dân lao động của đất nước dù có đi đến đâu cũng không thể bỏ trồng trọt, đặc biệt là một mảnh đất lớn như vậy.

Mộc Trạch Tây lau mồ hôi, nghỉ ngơi một tí, ngẩng đầu nhìn đồng cỏ rộng lớn xung quanh, xa xa có thể nhìn thấy ngọn núi nhỏ. Gần nửa năm đã trôi qua.

Tính thời gian chắc là con sắp chào đời nhưng lại không có. Lúc Mộc Trạch Tây mới đến, bởi vì lúc đó cô "Mang thai" nên không tham gia khai hoang, xung quanh không dân cư khiến cho Mộc Trạch Tây càng buồn rầu.

Vào tối ngày thứ ba sau khi cô đến đây, Mộc Trạch Tây thấy máu đỏ, ngay lúc Mộc Trạch Tây cho rằng cô bị sảy thai nên đau lòng, khóc đến nỗi suýt ngất.

Vương Đại Bằng gấp đến mức trực tiếp ôm Mộc Trạch Tây chạy như điên đến khu quân sự chính, lúc đó toàn bộ khu người nhà đều chấn động.

Nữ bác sĩ quân y đi cùng quân khu đến kiểm tra, cười trấn an Mộc Trạch Tây nói cô chỉ đến tháng. Mộc Trạch Tây khó tin.

Sau đó lại chụp CT, xét nghiệm một loạt, xác nhận Mộc Trạch Tây không mang thai. Chỉ là kinh nguyệt không đều, thêm ngồi lâu tuần hoàn không thông, trong cơ thể tích nước làm tăng thêm ít thịt.

Lúc này Mộc Trạch Tây mới đột ngột nhận ra, chắc là lúc trước bệnh viện bị nhầm lẫn.

Mộc Trạch Tây nhất thời vừa vui vừa buồn, chua ngọt đắng cay đều hợp lại cùng nhau, bụm mặt vừa khóc vừa cười.

Cô vui vì mình không mất con; cũng hơi buồn vì không có con, đã định trước sẽ không còn vướng mắc…

Nếu không mang thai, đứa bé sẽ không có sự thiếu hụt và tiếc nuối khi có cuộc sống mà không có cha bên cạnh. Đó cũng là chuyện tốt.

Mộc Trạch Tây bình tĩnh lại, ngoài việc học, cô còn tham gia khai hoang và làm ruộng. Hoặc là giúp đỡ nấu cơm tập thể cùng với nhau .

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...