🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 26: (H) Ôm eo, bị đẩy vào tường hoa làm đến nỗi run chân

✽Chương 26: (H) Ôm eo, bị đẩy vào tường hoa làm đến nỗi run chân
Editor + beta :  🌼ℓσℓιsα🌼

Nghiêm Kỷ ôm Mộc Trạch Tây, vỗ nhẹ vào lưng cô an ủi giống như dỗ một đứa trẻ.

Mộc Trạch Tây nép vào lòng Nghiêm Kỷ, cái ôm mang theo hương xà phòng mát mẻ thật nhẹ nhàng thoải mái, có mùi hương an tâm.

Cô có thể quen với cái ôm này hay không? Cô có thể say đắm cái ôm này hay không? Khi cái ôm này không thuộc về cô, cô sẽ không đau khổ, không ghen ghét hay sao?

Câu trả lời là: Có; sẽ có đau khổ và ghen ghét.

Mộc Trạch Tây không có những phẩm chất cao quý của “Nữ chính”. Cô chỉ là một người bình thường có ghen tị và cũng có ghen ghét.

Quyết tâm không ngừng gầy dựng của cô lại lung lay không chắc trong sự dây dưa giữa hai người, bị đánh tan hết lần này đến lần khác, rồi lại hình thành hết lần này đến lần khác; một người bình thường không có đủ ý chí.

Cô sợ tương lai lại vướng mắc với hiện tại.

Nghiêm Kỷ chỉ lo dỗ cô, anh biết một khi anh đề cập đến tình cảm hoặc mối quan hệ giữa hai người thì Mộc Trạch Tây sẽ rất bất an, kích động. Cô ép mình thoát khỏi quỹ đạo nên kết quả là cô cũng mù mịt không biết gì, chỉ biết mục đích chứ không biết đường đi.

Nghiêm Kỷ chỉ nhất thời bày tỏ tình cảm nhưng lại khiến Mộc Trạch Tây suy sụp tinh thần. Một tia ánh sáng lạnh hiện lên trong mắt Nghiêm Kỷ, tính cách Mộc Trạch Tây nhát gan, rốt cuộc là việc gì mà có thể khiến cho Mộc Trạch Tây luôn giữ vững.

Nghiêm Kỷ buông Mộc Trạch Tây ra, hai người nhìn nhau, anh hôn lên trán Mộc Trạch Tây, cười khẽ hỏi cô: “Ngày trước bị uất ức?”

Mộc Trạch Tây thả lỏng mạch suy nghĩ, theo bản năng “Ừ” một tiếng. Nhưng sau khi nhận ra anh nói gì, cô lại lắc đầu.

Lại suy nghĩ gì nữa? Mắt Nghiêm Kỷ hơi mê man, lúc này tuyệt đối đừng để cho cái đầu nhỏ bướng bỉnh không sợ chết của cô được suy nghĩ rõ ràng, nếu không cô sẽ cố chấp.

Chơi cô đến khi cô không thể suy nghĩ.

Nghiêm Kỷ nghĩ, anh bế cô đến một bức tường hoa phủ đầy hoa bìm bìm, đẩy thẳng cô vào tường. Ngón tay dài trực tiếp vén cái váy nhỏ lên, cho tay vào vuốt ve con đường hoa sâu thẳm ướt át mất hồn dưới làn váy.

Sau lưng chạm vào bức tường hoa hơi ẩm ướt, trong mũi còn ngửi thấy mùi hương thơm mát của cỏ cây và hơi nước. Suy nghĩ của Mộc Trạch Tây bị quấy rầy, ngay cả nỗi buồn cũng bị đánh vỡ tan.

“Nghiêm Kỷ, cậu làm gì?!” Mộc Trạch Tây ngạc nhiên kêu lên, bắt lấy bàn tay đang làm xấu bên dưới.

Anh chỉ xé hai ba lần, bộ váy nhỏ đã bị xé rách mở rộng ra, lộ ra hơn một nửa bộ ngực lớn trắng mịn chói mắt, hợp lại càng tôn lên bộ váy nhỏ màu hoa hồng, giống như tuyết trắng và hoa hồng.

“Không lẽ cậu muốn làm ngoài trời?!” Mộc Trạch Tây ôm ngực che lại.

“Ngoài trời?” Nghiêm Kỷ không dừng động tác trong tay, nhìn Mộc Trạch Tây cười xấu xa. “Đây là sân nhà tôi, nếu cậu muốn, chúng ta cũng có thể thử một lúc.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...