🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2: (H) Nữ phụ ngoan ngoãn nghe lời chịu đựng gả vào nhà quyền thế, cuộc s

Chương 2: (H) Nữ phụ ngoan ngoãn nghe lời chịu đựng gả vào nhà quyền thế, cuộc sống chẳng hề dễ chịu

Editor + beta : 🌼ℓσℓιsα🌼

Mộc Trạch Tây kéo lại áo đang mở rộng, ôm con ra đón Nghiêm Kỷ. Cô ngọt ngào gọi: "Chồng... Chồng yêu...Anh về rồi à." Cô vẫn chưa quen với cách xưng hô này, "Hôm nay anh về sớm hơn bình thường."

"Ừ." Nghiêm Kỷ duỗi tay trêu đùa con trai hai người trong lòng Mộc Trạch Tây.

"Bức tường hoa hồng trong hội ngắm hoa mà Lý gia tổ chức hôm nay có đẹp không?" Nghiêm Kỷ chợt hỏi.

Mộc Trạch Tây hoảng hốt, cô lấy lại bình tĩnh. "Đẹp."

"Nghe nói trong hội ngắm hoa có một số người nói rất nhiều lời khó nghe?"

Nghiêm Kỷ nói, nhìn gò má sáng bóng của Mộc Trạch Tây, anh không biết nên dỗ dành hay an ủi cô, "Nếu như em thích thì có thể trồng một bức tường hoa hồng ở trong nhà, em không cần cầu xin anh đến chỗ người khác xem để rồi bị sỉ nhục."

Trong lòng Mộc Trạch Tây chấn động, quả nhiên không có chuyện gì xảy ra ở buổi triển lãm có thể che mắt anh. Cô đi xem hoa không chỉ để ngắm hoa...

"Trồng một vườn hoa hồng tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc chăm sóc, em không phải người yêu hoa mà em chỉ muốn tìm một thứ mới mẻ thôi." Cô bế con trai lên, lấy điện thoại trong bàn tay nhỏ của cậu bé. "Em còn gặp lại bạn học cấp ba của chúng ta là Lí Vi và bọn em đã trò chuyện. Con còn làm ầm đòi mang điện thoại Lí Vi về."

Mộc Trạch Tây chọn cách chủ động giải thích tình hình, đánh lạc hướng chú ý của Nghiêm Kỷ.

Nghiêm Kỷ nhìn điện thoại rồi sờ soạng một chút, vẫn còn nóng, ánh mắt đột nhiên tối sầm lại. "Chỉ là một cái điện thoại thôi. Nếu như con trai muốn thì tất nhiên Lí Vi sẽ cho."

Đây là Nghiêm gia, Nghiêm gia có quyền thế rất kinh người. Người Nghiêm gia đã sớm hình thành thói quen muốn thứ gì thì người khác sẽ ước được dâng lên cho bọn họ, điều đó dễ như trở bàn tay. Bọn họ cũng không thấy sai chỗ nào.

Ngay cả Nghiêm Kỷ cũng đối xử với cô như vậy.

Cho quả cầu nhỏ nằm trên giường tự chơi một mình.

Mộc Trạch Tây kìm lại tâm trạng, cô phục vụ Nghiêm Kỷ cởi áo vest cho anh, trông cô giống như một người vợ hiền và một người mẹ tốt ngoan ngoãn.

"Những lời khó nghe đó chẳng qua chỉ là lắm mồm nói nhảm, từ nhỏ anh đã nghe quá nhiều lời đàm tiếu vớ vẩn nên em không cần lo."

Trong những ngày cô biến mất và bị Nghiêm Kỷ nhốt, Mộc Trạch Tây đã học được cách ngoan ngoãn, cô biết nên làm thế nào để dỗ Nghiêm Kỷ vui, cô giả vờ hờn dỗi rồi đấm nhẹ vào bộ ngực săn chắc của anh. "Trước kia anh chói mắt như vậy, chắc là bọn họ ghen ghét vì cuối cùng anh cưới em nên mới nói những lời chua ngoa."

Nghiêm Kỷ cười rạng rỡ nắm bàn tay nhỏ của cô, anh vừa hôn lòng bàn tay cô vừa ngước mắt nhìn thẳng Mộc Trạch Tây, ánh mắt như một con sói đói muốn nuốt chửng một con cừu trắng nhỏ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...