🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 18: (H) "Đẹp không? Cắm cho cậu xem" Đôi chân trắng nõn run rẩy gác trên

✽(H)Chương: 18 "Đẹp không? Cắm cho cậu xem" Đôi chân trắng nõn run rẩy gác trên vai.
Editor + beta : 🌼ℓσℓιsα🌼

"Tớ tớ, tớ rất ngoan, Nghiêm Kỷ, cậu đừng kích động!!" Mộc Trạch Tây hoảng loạn không biết nói gì, sau khi nói xong mới đột ngột nhận ra lời cô nói thật kỳ lạ.

Nghiêm Kỷ đang vùi đầu trong cổ Mộc Trạch Tây, nghe cô nói, anh lặng lẽ nhếch môi cười xấu xa. Bây giờ anh không thể doạ Mộc Trạch Tây sợ, nếu không cô sẽ càng tránh xa anh hơn.

Anh giữ nguyên tư thế ôm Mộc Trạch Tây đến ngồi trên ghế sô pha, chống hai tay lên thành ghế sô pha để bao vây Mộc Trạch Tây, nhìn thẳng vào đôi mắt lấp lánh của Mộc Trạch Tây, nghiêm túc nói, "Đàn ông luôn có một số tính chiếm hữu không thể giải thích được, cậu hiểu không? Mộc Trạch Tây. Cho nên vừa rồi tôi có hơi kích động."

Đàn ông là một loài sinh vật kỳ lạ, chỉ cần đã từng ngủ chung thì anh sẽ coi người phụ nữ này là của mình theo bản năng. Nghiêm Kỷ chính là loài sinh vật này, anh đã vừa ý thì chính là của anh, không một ai được phép nhúng chàm.

Mộc Trạch Tây nhìn khuôn mặt đẹp trai trầm lặng của Nghiêm Kỷ, cô không hiểu lắm nhưng vẫn lúng túng gật đầu.

Cô thầm nghĩ, thân là một nữ phụ trà xanh độc ác, cô đã hoàn toàn hối cải, ngôn ngữ thảo mai và tơ hồng vàng yểu điệu thời hoàng kim đều là vật tự bảo vệ bản thân của cô, nhất định không thể bỏ. Chỉ cần sau này không dùng trước mặt Nghiêm Kỷ nữa là được.

Nghiêm Kỷ thả Mộc Trạch Tây ra, hít sâu vài hơi, chỉ vào một xấp tài liệu trên bàn trà, ra hiệu cho Mộc Trạch Tây.

Mộc Trạch Tây???

"Cậu chưa hoàn thành hồ sơ trực nhật lớp lần trước, tôi tìm cậu đến làm tiếp." Nghiêm Kỷ cười xấu xa, nói, "Hay là cậu mong tôi làm gì đó?"

"Tớ không có!" Mộc Trạch Tây xấu hổ phản bác.

Cô cảm thấy cảm giác áp bức trên người Nghiêm Kỷ đã biến mất, Mộc Trạch Tây thoáng thở phào nhẹ nhõm, "Dáng vẻ vừa rồi của cậu... Tớ khó tránh khỏi bị căng thẳng."

Nghiêm Kỷ hài lòng dùng ngón trỏ chạm nhẹ vào mặt Mộc Trạch Tây, anh cảm thấy cô ngoan ngoãn nhưng cũng hay lừa bịp, chỉ cần không làm cô sợ thì cô sẽ lập tức buông lỏng cảnh giác. "Tôi sẽ lo mọi việc. Cậu viết hồ sơ trực lớp đi."

Ít hồ sơ, Mộc Trạch Tây tự nhận mình sẽ viết xong sớm, có thể đi rồi. Nhưng lạ là, thời gian trôi qua lâu, căn bản cô đã hoàn toàn quên mất những chuyện đã xảy ra...

Đang rảnh rỗi buồn chán, cô lén quan sát phòng nghỉ riêng của Nghiêm Kỷ. Phát hiện đó lại là một căn phòng thuê sang trọng gồm một phòng làm việc, một phòng bếp, một phòng ngủ và một phòng tắm, có một phòng nghỉ riêng như vậy, Mộc Trạch Tây thấy hơi chua xót với cái gọi là xuất thân và gia cảnh quyền lực, một trong số các hào quang của nam chính.

Người Nghiêm gia có rất nhiều đặc quyền, trường trung học Hoa Thịnh cũng là một trong số đó. Trường trung học Hoa Thịnh thành lập trăm năm cho tới nay đều có có sự hỗ trợ và bảo vệ của Nghiêm gia, mặc dù Nghiêm gia tương đối khiêm tốn nhưng vẫn không thiếu những đãi ngộ mà bọn họ nên hưởng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...