🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 49: ✽Chương 49: Nam chính và nữ phụ trở thành người xa lạ, nữ phụ bị sốc khi biết mì

✽Chương 49: Nam chính và nữ phụ trở thành người xa lạ, nữ phụ bị sốc khi biết mình có thai!
Editor + beta : 🌼ℓσℓιsα🌼

Do Nghiêm Kỷ quyết định tạm thời khôi phục cốt truyện cho đến khi có kết cục của Mộc Trạch Tây. Vậy nên anh và Mộc Trạch Tây vẫn cố tình duy trì khoảng cách bên ngoài.

Dường như Mộc Trạch Tây và Nghiêm Kỷ thật sự càng lúc càng xa.

Thời gian thoáng cái đã trôi qua hai tháng.

Chiều thứ sáu hôm nay tan học sớm, Mộc Trạch Tây và Trần Triết bước chậm ra cổng trường, chuẩn bị tạm biệt.

Lại nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Vương Đại Bằng, hình như anh đen hơn trước kỳ nghỉ hè.

Mộc Trạch Tây ngạc nhiên mừng rỡ không thôi, "Anh Đại Bằng!"

Từ lời nói của Vương Đại Hữu, Mộc Trạch Tây biết gần đây anh Đại Bằng được nghỉ phép thêm không giống như bình thường. Anh đến để đón Mộc Trạch Tây tan học.

Trần Triết biết, tuy Mộc Trạch Tây không biểu hiện nhưng gần đây cô rất không vui, người rầu rĩ. Mối quan hệ với Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ cũng trở nên căng thẳng một cách khó hiểu, ngược lại cũng không phải vì có thù hận gì.

Chỉ là cả ba người đều có cảm giác rất kỳ lạ, giống như đều che giấu điều gì.

Đương nhiên, Vương Đại Bằng cũng chào hỏi và mời Trần Triết cùng đi ăn, nhưng gần đây Trần Triết đang lướt web trên mạng, muốn tìm tung tích của La Nam Nam nên anh đã từ chối.

Vương Đại Bằng đưa Mộc Trạch Tây đến tiệm lẩu gần trường để ăn lẩu.

"Em cứ yên tâm ăn, dì Dung tan làm muộn còn em tan học sớm, bây giờ em không ăn một tí thì em sẽ đói meo." Vương Đại Bằng chỉ lo luộc lát thịt và cuộn rau cho Mộc Trạch Tây.

Mộc Trạch Tây gật đầu dạ dạ.

Gần đây Mộc Trạch Tây thực sự rất đói, mẹ tăng ca, Mộc Trạch Tây lại bận học nên không còn tâm trí. Cô thường hay ăn qua loa cho có, buổi tối không ngủ được vì đói.

"Há to miệng, không đủ thịt thì cứ ăn thêm, đừng khách sáo với anh Đại Bằng."

Mộc Trạch Tây sợ Vương Đại Bằng gọi thêm thịt, miệng phồng lên, vội cản anh. "Không, không, không cần, đủ rồi anh Đại Bằng, đủ rồi, đồ ăn đủ rồi."

"Học sinh toàn là người lao động trí não nên dễ đói, cay không?" Vương Đại Bằng thuận tay rút khăn giấy, lau vết dầu đỏ trên môi Mộc Trạch Tây.

Sợ cô giống như khi còn nhỏ, miệng nhỏ dễ chảy nước canh làm bẩn váy, anh còn rút khăn giấy nhét vào cổ áo chỗ chảy nước miếng giống như khăn lót.

Mộc Trạch Tây cười ha ha, "Anh Đại Bằng, anh vẫn coi em là nhóc Tây lúc nhỏ à?"

Vương Đại Bằng tiếp tục kéo khăn giấy, "Chỉ cần em muốn, em vĩnh viễn luôn là nhóc Tây Không lo không nghĩ ở chỗ anh Đại Bằng."

Mộc Trạch Tây dừng lại, bẹp miệng như muốn khóc.

Mộc Trạch Tây nhìn nụ cười thật thà chất phác của Vương Đại Bằng, cô cũng cười theo. Đôi mắt lạnh lấp lánh như thể tất cả đều là sự uất ức.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...