Chương 32: Chap 32: Hạ sinh
Tại phủ phía Nam
Trong phòng khách yên ắng, Lous ngồi bên cây đàn, đôi tay nhẹ nhàng lướt trên dây, âm thanh vang lên, cùng tiếng ca ngân nga của hắn. Ánh mắt mơ màng, thỉnh thoảng khép lại, đắm chìm trong từng giai điệu, như đang ăn mừng cho chiến tích nhẫn tâm của mình
Haru đứng hầu cạnh bên, trái với tâm trạng tốt của chủ nhân, cô không có hứng thưởng thức âm nhạc, ngược lại còn rất lo lắng
"Thưa thiếu gia,...dù gì Aster cũng đang mang thai con của ngài Lucas, chúng ta làm vậy lỡ như cậu ấy có chuyện gì..."
Lous ngưng gãy đàn, nở một nụ cười không mấy vui vẻ
"Vậy thì đã sao, hắn ra sức bảo vệ một tên nô lệ thấp kém, còn ta lại bỏ mặc cho mẫu thân và em trai của hắn hành hạ suốt mấy năm, nếu khi xưa hắn cũng bảo vệ ta như cách bảo vệ tên Aster đó,...thì cơ thể của ta...cũng có thể mang thai..."
Haru đặc tay lên vai hắn cảm thông an ủi "nô lệ biết chuyện này khiến ngài rất đau lòng, nhưng thiếu gia có tộc trưởng bảo vệ, hằng ngày đều đem thuốc hồi phục cơ thể cho ngài, nhất định cơ thể sẽ sớm trở lại bình thường"
"Cha chỉ là đang thương sót cho ta thôi, cơ thể của ta đã không còn cứu vãng được nữa" Lous tức giận quật ngã cây đàn, hắn rưng rưng nước mắt
Haru hoảng hốt nắm lấy tay hắn "ngài phải cẩn thận, lỡ như dây đàn cứa vào tay sẽ bị thương mất"
Bên ngoài ồn ào tiếng các nô lệ, chưa rõ chuyện gì thì cánh cửa phòng khách bỗng bị một lực mạnh kéo xoạt ra
Lucas bước vào với ánh mắt rực lên như ngọn lửa sắp thiêu rụi mọi thứ, anh dậm chân tiến đến
Lous chỉ kịp đứng dậy thì nắm đấm của Lucas đã giáng xuống, Haru hốt hoảng lao tới, cố gắng ngăn cản, giọng cô run rẩy
"Thiếu gia Lucas, xin hãy bình tĩnh"
Lucas gạt phăng cánh tay ấy, ánh mắt không còn điềm tĩnh như thường ngày, mà ánh lên sự giận dữ, cả căn phòng như rung lên trước mỗi cú đánh trời giáng lên mặt Lous
Haru chạy ra ngoài định gọi người cứu, nhưng cô kinh ngạc khi thấy toàn bộ nô lệ và hộ sĩ đã bị đánh ngất
Cô hớt hải chạy khắp phủ phía Nam vì nơi này không chỉ có mỗi phòng của thiếu gia Lous, còn có những thiếu gia khác
Đến trước phòng cửu thiếu gia, cô đập cửa liên hồi, giọng gấp gáp
"Cửu thiếu gia! Ngài Lucas đang đánh thiếu gia Lous! Xin người hãy giúp với!"
Cánh cửa chỉ khẽ mở hé, nô lệ thân cận của cửu thiếu gia nhíu mày nhìn Haru, hắn lắc đầu, giọng dứt khoát
"Chuyện của thiếu gia các ngươi thì hãy tự giải quyết đi"
Không chờ thêm, Haru lại quay người, chạy tiếp đến phòng thập thiếu gia. Gõ cửa lần nữa, giọng cô trở nên gấp gáp hơn
Nhưng thập thiếu gia chỉ nhìn ra, ánh mắt chần chừ rồi cụp xuống
"Ngươi có đi hết phủ phía Nam cầu xin cũng vậy thôi, lúc nãy có vài nô lệ đã tản ra báo tin, không ai được phép can thiệp vào chuyện này"
Bạn thấy sao?