Chương 30: Chap 30: Rắc rối
Gia tộc Dousuke rộng lớn nên các lối đi khá nhiều, các vị chủ nhân nếu muốn di chuyển xa, thì có thể lệnh các nam hầu khiên kiệu đưa đi, nhưng với Lucas anh thích tự mình di chuyển hơn
Haru, nữ nô lệ của thiếu gia Lous đang trên đường đi về phủ phía Nam, trên tay cô là hộp gỗ lớn, chứa rất nhiều món trang sức, sắp bước ra khỏi con hẻm nhỏ thì một tiếng "chát" vang lên
"??" Haru chậm bước rón rén ngó đầu ra con hẻm, quan sát xem chuyện gì đang xảy ra
Vừa thấy bóng dáng của thiếu gia Lucas và Hasu cô liền rút đầu sau bức tường, cố lắng nghe cuộc trò chuyện của chủ tớ bọn họ
"Hỗn xược" Lucas trừng mắt, giọng nói nặng nề thể hiện rõ sự tức giận
Bị chủ nhân mắng, Hasu không những không sợ, tay cô ôm bên má đỏ ửng, đôi mắt uất hận nhìn vị thiếu gia của mình
"Thiếu gia...ngài vì hắn mà nhẫn tâm đánh nô lệ sao, nô lệ luôn tận tâm vì ngài? Hắn ta chẳng qua chỉ là công cụ để ngài lợi dụng thôi, con của hắn rồi cũng sẽ đưa cho tiểu thư Rika. Vậy hà cớ gì ngài lại cho hắn những đặc ân lớn như vậy chứ. Làm ảnh hưởng tới tất cả mọi người trong gia tộc, nếu để tộc trưởng biết chẳng phải sẽ liên lụy đến ngài sao?"
"Im miệng! chuyện này để ngươi nói ở đây sao, không có phép tắt gì cả, càng lúc càng hành động ngu xuẩn" Lucas xoay lưng không muốn tranh cải với nữ nô lệ cứng đầu của mình
"Thiếu gia...không lẽ ngài...đã yêu hắn rồi sao..."
Cơn gió khẽ thổi qua không gian lúc này im lặng đến bất thường, Haru không dám thở mạnh càng không dám cử động, lo sợ chuyện mình đang nghe lén sẽ bị phát hiện
"Cút về phủ ngay" âm thanh nặng nề cho thấy đây là hiệu lệnh nghiêm túc của thiếu gia, nếu chống lại không biết kết cục sẽ đáng sợ đến mức nào
Hasu rưng rưng nước mắt quay người chạy đi, mang theo tiếng nức nở tổn thương
Lucas thở dài rồi tiếp tục bước đi, bỗng anh dừng lại bên con hẻm nhỏ gần mình, con hẻm vắng tanh không một bóng người nhưng lại khiến anh có cảm giác đang bị theo dõi, lối đi có một cây bàng to anh định bước đến đó thì...
"Anh trưởng" thiếu gia Luis từ phía xa chạy tới, ánh mắt của Lucas liền dời khỏi con hẻm
"Thấy huynh đến lâu quá, nên đệ định đi đến phủ phía Đông đây"
Lucas mỉm cười "xin lỗi đã để đệ chờ, nữ hầu của ta đang đi thì vấp té, chân bị trật nên ta đưa nó quay về một đoạn, thành ra mới chậm trễ thế này"
Luis phủi tay không trách "không sao chúng ta còn nhiều thời gian mà, vả lại nam hầu xinh đẹp của huynh đâu, sao huynh không mang cậu ta theo hầu, cũng lâu lắm rồi đệ không thấy cậu ấy?"
Lucas bước đi cùng vị huynh đệ của mình, ánh mắt liếc nhìn con hẻm lần cuối rồi mới trả lời câu hỏi
"Cậu ta làm việc vụng về, mang theo chỉ vướng tay chân thôi"
"Haha vậy sao"
"..."
Haru đang run rẩy ngồi trốn phía sau cây bàng, nghe tiếng nói của hai vị thiếu gia nhỏ dần cô mới yên tâm thở phào, vừa nãy xém nữa là bị phát hiện, thiếu gia Lucas thật quá nhạy bén, may mà người cô nhỏ nhắn mới dễ dàng trốn sau thân cây
Bạn thấy sao?