Chương 21: Chap 21: cái chết
Sự việc thiếu gia Lous đột nhiên biến mất, rồi trở về với thương tích đầy mình đã lan truyền khắp gia tộc Dousuke, người người thi nhau bàn tán về vấn đề này, không ít người cảm thấy hả hê
Tộc trưởng đã hay tin, ông trực tiếp đi đến phủ phía Nam thăm hắn, có một người cha yêu thương mình như vậy, thảo nào khi gặp hoạn nạn hắn cứ luôn miệng gọi cha
Aster không bận tâm mấy chuyện xảy ra sau đó, cậu hiện tại đang dùng bữa trong phòng, trời lạnh rất thích hợp để ăn lẩu
Michi ngồi bên cạnh gắp thức ăn cho Aster, anh hơi ngập ngừng dường như là muốn nói gì đó nhưng lại sợ sệt, ấp úng một hồi mới chịu mở miệng
"Lúc nãy ra ngoài chuẩn bị thức ăn, tôi tình cờ nghe được tin, tộc trưởng cho gọi thiếu gia Lucas đến phủ trung tâm. Cậu biết đó nơi thiếu gia Lous được tìm thấy chính là phòng củi nằm giữa rừng. Mà khu rừng ấy lại ở phía sau phủ phía Đông..."
Aster nhìn Michi, cậu rất muốn biết có chuyện gì xảy ra, anh hiểu điều đó liền nói tiếp
"Thiếu gia Lous bảo mình đã kêu cứu rất lâu, vậy mà các nô lệ ở phủ phía Đông không ai nghe thấy, tộc trưởng cho rằng các nô lệ quá thờ ơ và thiếu gia Lucas thì xử lý chuyện mất tích của người trong gia tộc quá chậm trễ, thiếu gia đã bị trách mắng không ít"
Aster nghe đến đây thì không nuốt nổi thức ăn nữa, cậu cầm ly trà lên uống
Michi cảm thấy bất bình liền nêu ra suy nghĩ của mình, anh nói rất nhỏ nhẹ đủ để cậu nghe "tộc trưởng cũng thật là, phòng củi nằm giữa rừng, mà khu rừng lại xát vách với vườn cây kiển của phủ phía Đông, mùa đông lạnh lẽo nơi đó không cần chăm sóc quá nhiều, nên nô lệ cũng ít qua lại. Còn thiếu gia Lucas bận họp với các thiếu gia khác ở phòng khách, sao có thể trở tay kịp"
Aster cũng không ngờ chuyện này lại gây ra phiền phức cho Lucas, cậu không còn hứng ăn nữa liền buông đũa, sau đó là cùng Michi tản bộ
Trên đường đi đến sân sau tức là vườn cây kiển của phủ phía đông, Aster đã nghe không ít lời bàn tán
Đầu tiên là một nhóm nữ hầu, đang phủi tuyết trên những pho tượng trang trí
"Nghe nói tộc trưởng đã phạt toàn bộ nô lệ ở phủ phía nam, vì tội không bảo vệ được chủ nhân, trừ ngài Zen ra, những người khác mỗi người 50 roi"
"Tội họ thật, thiếu gia Lous đúng là gây phiền phức mà. Chủ nhân chúng ta cũng bị liên lụy"
"Ngài ấy gây thù chuốt oán với không ít người, bị như thế cũng đáng"
Đang nói thì nhóm nữ hầu nhận ra sự hiện diện của Aster, tất cả liền im lặng quay về công việc của mình
Aster vờ như không nghe thấy, bình tĩnh lướt qua họ
Kế đến là các nam hầu đang quét sân
"Thiếu gia Lous may mắn được ngài Zen cứu kịp thời, không thì chết cóng ở trong rừng rồi"
"Ngài ấy bị vậy cũng là quả báo thôi, bao nhiêu than tốt đều đem cho phủ phía Nam dùng, ngài ấy chả thèm tiết kiệm, chúng ta chịu lạnh mấy tháng nay, đã vậy than còn bị cắt giảm"
Bạn thấy sao?