Chương 12: chap 12: Quá khứ và nhiệm vụ
Lúc Aster tỉnh giấc đã thấy bản thân ở trong một căn phòng xa lạ, cậu bật dậy hoang mang nhìn xung quanh, phát hiện một vài món nội thất quen thuộc, sau khi nhìn lại mới nhận ra, đây vốn là phòng cậu
"Anh tỉnh rồi sao" Suto đúng lúc đến, cô niềm nở bước vào phòng, đặc chén cháo to xuống bàn rồi tiến đến đỡ cậu đứng dậy
"Anh hãy ăn một chút đi, đây là cháo yến thượng hạng, bình thường chỉ có các vị chủ nhân mới được dùng"
Aster ngồi xuống bàn, cậu nhìn tô cháo tỏa ra mùi thơm ngon miệng, bên trong có rau củ và thịt thái nhỏ, lớp mỡ ở trên hình như là dầu cá
Ánh mắt cậu lại dời sang những món đồ lạ xuất hiện trong phòng mình, Suto hiểu ý liền giải thích
"Thiếu gia đã lệnh tu sửa lại phòng cho anh, các cửa giấy mỏng được thay bằng giấy vải, ở góc phòng là chậu than không khói, dưới chiếc bàn này là thảm lông, anh xem các tranh kí họa trên tường đều mang ý nghĩa tốt đẹp"
Aster bỗng nhếch mép cười điều này khiến Suto hơi hoang mang, cô nhìn cậu lo lắng hỏi" anh sao vậy? "
Aster lắc đầu, tay cầm chiếc thìa bạc lên quan sát, sau đó bắt đầu thưởng thức. Không ngờ cậu lại khóc khi ăn muỗng cháo đầu tiên
"Anh có sao không??" Suto hoang mang không biết phải làm như thế nào
Thật quá khác biệt, khi xưa cậu làm việc cơ cực cả ngày, chỉ đổi lại được một chén cháo nhỏ nguội lạnh, đói đến mức đưa lên miệng húp sạch trong một hơi, chưa bao giờ cầm thìa lên ăn đàng hoàng cả, đồ ăn thừa của gia tộc là những món thượng hạng đối với cậu, chỉ cần dư một ít thôi cũng giúp cậu no được một bữa
Chỗ ngủ của cậu là nhà bếp hoang tàn, khi đông đến gió lùa vào lạnh thấu ruột gan, cậu phải dùng những tấm vải mục nát làm chăn, bầu bạn cũng lũ chuột
Bây giờ thức giấc lại ở trong một căn phòng xa hoa tiện nghi, còn có kẻ hầu người hạ đến từng miếng ăn
Aster quẹt đi những giọt nước mắt, rồi mỉm cười với Suto, ý bảo là bản thân không sao cả
Cô bị cậu dọa suýt nữa là là khóc theo rồi
Sau khi Aster ăn xong một nô lệ khác xuất hiện dọn dẹp cho cậu, Suto sau đó lấy từ tủ quần áo ra một đống y phục mới
"Đây là trang phục mùa đông, đều là vải cao cấp, tôi giúp anh mặc nhé, anh thích màu gì?"
Aster chọn một bộ đơn giản nhất là màu trắng, điểm chung của các y phục mùa đông là đều có viền bông mịn
Suto vừa thắc dây áo choàng cho cậu vừa nói "thiếu gia bảo sau khi chuẩn bị xong, phải đưa anh đến phòng khách hầu hạ ngài ấy"
Aster ngập ngừng gật đầu, sau đó cậu được Suto dẫn ra bên ngoài
Mùa đông đã đến, thời tiết giá lạnh vô cùng, vừa đặc chân ra ngoài nhiệt độ đã thay đổi đến kinh ngạc, lúc này Aster mới biết được chậu than sưởi ấm của thiếu gia ban cho lợi hại đến mức nào
Nhìn tuyết rơi cậu lại nhớ đến mẹ, lúc còn nhỏ cậu chịu lạnh rất kém dù ngồi cạnh lò sửi cũng chỉ đỡ hơn một tí, mẹ phải ôm lấy cậu ngủ qua ngày đông
Bạn thấy sao?