🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 9: Bé cưng nhà em dính người lắm

Trần Hạo Nam thấy Bạch Mộc Ninh ủ rũ bước ra khỏi phòng khám bèn tiến lên quan tâm hỏi: "Sao rồi?"

Bạch Mộc Ninh lắc lắc đầu, tiếp tục đến bể cá thay nước cho con cá rồng.

Công việc sắp đến tay lại bay mất, cậu buồn bã, đau lòng, chỉ muốn làm mình làm mẩy.

Trần Hạo Nam cũng thương mà không giúp gì được, bởi trong cái nhà này Văn Cảnh nói một là một hai là hai, anh ta cũng có quyền lên tiếng nhưng không đáng kể.

Không lâu sau, một người phụ nữ trung niên bước vào. Bà đi lại khó khăn, khoác một chiếc áo bông dày, gương mặt đầy nếp nhăn, trông vô cùng khắc khổ.

Người phụ nữ không dám đặt trọng lượng lên chân trái thành ra bước đi khập khiễng.

Lúc này Trang Vũ Miên không có ở quầy tiếp tân, Trần Hạo Nam bèn lên tiếng hỏi: "Cô muốn đăng ký khám bệnh ạ?"

Người phụ nữ trung niên bị gió lạnh làm đỏ bừng má, không nói gì mà chỉ dùng tay ra dấu. Trần Hạo Nam nhìn nhưng lại không hiểu gì.

Anh tưởng người phụ nữ trung niên bị lãng tai, nên giọng lại lớn hơn một chút: "Cô ơi, cô cần gì thế ạ?"

Người phụ nữ chỉ vào tai mình, sau đó chỉ vào miệng rồi lắc tay.

Nhìn hành động đó Trần Hạo Nam mới vỡ lẽ, người phụ nữ trung niên nghe không được mà nói cũng không được.

Vậy làm sao giao tiếp đây?

Anh quay về phía phòng khám lớn giọng gọi: "Lão Văn, ra đây xem giúp đi."

Bạch Mộc Ninh liền nhảy xuống ghế, vặn chặt vòi nước rồi nói: "Bác ấy đang hỏi liệu có thể lấy mấy thùng giấy bỏ ngoài cửa không."

"Em có thể hiểu những điều mà cô khoa tay múa chân à?"

Bạch Mộc Ninh dạ một tiếng: "Em biết ngôn ngữ ký hiệu mà."

Ba mẹ cậu đều là người khiếm thính, vì vậy từ nhỏ cậu đã biết dùng ngôn ngữ ký hiệu để giao tiếp rồi.

Cả hai đều bị khiếm thính bẩm sinh, may mà đến khi sinh Bạch Mộc Ninh ra lại là một đứa trẻ bình thường.

Nhưng vì không có môi trường giao tiếp bằng lời nói nên cậu bị chậm phát triển ngôn ngữ, mãi đến năm bốn tuổi vẫn chưa biết nói chuyện.

Tới khi bác sĩ đề nghị đưa đi nhà trẻ thì cậu mới bắt đầu học nói.

Trần Hạo Nam khá ngạc nhiên, ánh mắt nhìn Bạch Mộc Ninh đã có gì đó thay đổi: "Giỏi thật đấy! Em nói với cô là được lấy hết, không cần trả tiền."

Phòng khám Tam Vấn hay đặt thuốc nên hàng vận chuyển có rất nhiều thùng giấy vứt đi như vậy.

Bình thường đều để ngoài cửa cho ai muốn lấy thì lấy.

Đây là lần đầu tiên có người vào hỏi.

"À phải rồi, em nói với cô luôn là từ nay mấy cái giấy bìa của phòng khám có thể cho cô hết, mỗi tuần đến lấy một lần là được, để anh chừa lại cho."

Trần Hạo Nam nhìn về phía Bạch Mộc Ninh, thúc giục cậu mau dịch lại.

Bạch Mộc Ninh truyền đạt bằng ngôn ngữ ký hiệu, người phụ nữ trung niên gương mặt rạng rỡ, liên tục ra dấu cảm ơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...