🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 60: Chiến dịch quyến rũ bằng sườn xám bắt đầu

Câu nói vừa rồi của Bạch Mộc Ninh vang lên đã lâu, nhưng Văn Cảnh vẫn im lặng không nói lấy một lời. Cậu vòng tay ôm lấy anh, thế nên không nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt anh, cũng chẳng đoán ra nổi anh đang nghĩ gì.

Sao anh lại im lặng thế này?

Chẳng lẽ là không đồng ý?

Dù gì thì cũng nên cho một câu trả lời chứ!

Cảm giác an toàn vừa mới được khơi dậy giờ lại như nước chảy qua kẽ tay, trong lòng Bạch Mộc Ninh bỗng chốc dấy lên một sự bất an vô hình.

"Sao anh không nói gì vậy?"

Cậu bắt đầu nghĩ, có lẽ là vì yêu cầu mình đưa ra quá khó nên đã khiến Văn Cảnh lưỡng lự.

Gì mà 'cho em một mái nhà', liệu có giống như đang đạo đức hóa chuyện yêu đương không?

Muốn yêu là một chuyện, nhưng yêu nhau đâu có nghĩa là phải gắn bó cả đời? Người ta yêu rồi cũng có lúc chán, rồi cũng chia tay thôi.

Bạch Mộc Ninh đã từng chứng kiến rất nhiều chuyện tình cảm kiểu như vậy rồi nên cũng chẳng có gì lạ.

Một cảm giác chua xót dâng lên, cậu cúi đầu xuống định sửa lại lời nói ban nãy, cố gắng để Văn Cảnh dễ rút lui hơn một chút: "Em chỉ nói đùa thôi mà, anh đừng để bụng. Em đâu phải mèo hoang chó hoang gì, sao có thể không có nhà được chứ? Em ở đâu thì nơi đó là nhà."

"Thôi, không nhắc chuyện này nữa, em còn phải đi tìm chỗ ở mới đây. Haiz, bị bọn môi giới đen lừa một vố, tức chết mất."

Vừa nói, cậu vừa cúi đầu quẹt điện thoại tìm khách sạn gần đó. "Đêm nay chắc không kiếm được chỗ thuê đâu, em tạm tìm khách sạn ngủ một đêm đã."

Sau khi xác nhận gần đó có một chỗ trống, Bạch Mộc Ninh quay lại lấy hành lý. Nhưng ngay lúc ấy Văn Cảnh bất ngờ nắm lấy cổ tay cậu không cho cậu rời đi.

Bạch Mộc Ninh quay lại, nghi hoặc hỏi: "Sao vậy anh?"

Văn Cảnh khẽ cười: "Nếu anh không trả lời là em sẽ chẳng kiên trì thêm nữa đúng không? Bỏ cuộc nhanh như vậy, vậy lỡ sau này gặp chút lựa chọn khó khăn hơn nữa thì em cũng định bỏ rơi anh luôn à?"

"Làm gì có chuyện đó!" Bạch Mộc Ninh vội vàng giải thích: "Tại anh im lặng suốt, em đâu đoán được anh nghĩ gì. Nhỡ em khiến anh khó xử thì sao?"

"Mèo hoang, chó hoang cũng có lòng tự trọng đó nhé!"

"Em nói ai là mèo hoang cơ?"

Bạch Mộc Ninh chỉ vào đống hành lý của mình: "Em không nhà để về, chẳng phải chính là đang lang thang đấy à?"

Lần trước không nhà để về là vì bị trường đuổi, lần này thì bị môi giới đen đá ra khỏi chỗ trọ.

Hết lần này đến lần khác bị người ta đuổi đi, cậu cảm thấy mình thật sự chẳng khác nào một con vật nhỏ vô gia cư.

Từ nhỏ đến lớn, cậu đã không có nhà đàng hoàng để ở. Lúc ba mẹ còn sống, cả nhà phải thuê phòng trọ chật hẹp sống tạm. Sau này ba mẹ mất, cậu không thuê nổi nhà, chỉ có thể ở ký túc xá trường.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...