🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 59: Anh Cảnh, hãy cho em một mái nhà

Chia tay hơn nửa tháng, nói dài thì không hẳn mà ngắn cũng chẳng đúng, ngày thường không nghĩ nhiều, nhưng một nụ hôn sâu lúc này khiến Bạch Mộc Ninh nhận ra mình nhớ Văn Cảnh đến nhường nào.

Cậu thích Văn Cảnh hôn mình, dù là dịu dàng, cuồng nhiệt hay vội vã, cậu đều thích cả.

Nhưng thích là một chuyện, có lúc cậu cũng không chịu nổi.

Răng bị tách ra, chiếc lưỡi linh hoạt lướt qua càn quét từng giọt mật ngọt trong miệng khiến Bạch Mộc Ninh nhanh chóng mất kiểm soát. Hơi thở của cậu yếu dần, sắp ngộp thở đến nơi.

Sau gáy bị giữ chặt không còn đường lui, cậu chỉ có thể đặt tay lên ngực muốn đẩy anh ra.

Nhưng ý định còn chưa kịp thực hiện, Bạch Mộc Ninh đã tự mình gạt đi rồi.

Bởi vì Văn Cảnh đã nói anh ghét việc cậu đẩy anh ra không chỉ một lần, vậy nên cậu không muốn làm thế nữa.

Nhận ra động tác nhỏ này của Bạch Mộc Ninh, Văn Cảnh khẽ cắn lên môi dưới của cậu, luyến tiếc hỏi: "Sao lần này không đẩy anh ra?"

Bạch Mộc Ninh giật môi mình lại, đưa tay chạm vào đôi môi tê dại vì bị cắn, ấm ức nói: "Không phải anh không thích sao?"

"Anh ghét mà, vậy thì em không làm nữa. Bây giờ em cần phải thể hiện thật tốt để sớm thoát kiếp độc thân."

Đôi mắt sâu thẳm của Văn Cảnh chăm chú nhìn cậu, Bạch Mộc Ninh rụt cổ lại trong lòng anh: "Sao thế? Em nói gì sai à?"

Văn Cảnh lắc đầu, bật cười: "Nói rất đúng, bé Ninh của anh trưởng thành rồi."

Bạch Mộc Ninh rời khỏi người anh, cậu đứng dậy chỉnh lại quần áo rồi nghiêm túc hỏi: "Vậy bây giờ em là của anh rồi hả? Chẳng phải em vẫn chưa chính thức theo đuổi lại anh sao?"

"Anh Cảnh, anh muốn quay lại với em à?"

"Đâu có dễ thế! Tiếp tục cố gắng đi!"

Bạch Mộc Ninh không phục: "Thế sao anh còn hôn em?"

Văn Cảnh nghiêm túc đáp: "Xin lỗi, anh không nhịn được."

Nghe vậy, Bạch Mộc Ninh vui vẻ hẳn lên.

Cậu tiếp tục trêu chọc Văn Cảnh, ngón tay chọt chọt vào ngực anh, cười tít mắt: "Ai chà, bác sĩ Văn lúc nào cũng nghiêm túc mà cũng có lúc không kiềm chế nổi, hiếm thấy thật đấy!"

Ngón tay nhỏ xíu ấy bị giữ chặt, Văn Cảnh mạnh tay kéo cậu về phía mình khiến Bạch Mộc Ninh lại một lần nữa ngã vào lòng anh.

Văn Cảnh ôm chặt eo cậu, ghé sát tai thì thầm cảnh cáo: "Bạch Mộc Ninh, em mà còn dám trêu anh nữa là anh trói em lên giường chơi chết em!"

Toàn thân Bạch Mộc Ninh cứng đờ, không ngờ Văn Cảnh lại có thể thốt ra một câu xấu hổ như vậy.

Cậu lắp bắp cả buổi trời cũng không nói được câu nào cho ra hồn, cuối cùng chỉ hừ một tiếng 'lưu manh' rồi mở cửa bỏ chạy mất.

-

Tối hôm sau lúc sáu giờ, Bạch Mộc Ninh hẹn Văn Cảnh gặp nhau ở rạp chiếu phim.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...