🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 54: Chưa thành

Bạch Mộc Ninh lơ mơ bước theo Văn Cảnh lên lầu, bàn tay vẫn bị anh nắm chặt cứ như thể chỉ cần buông ra một giây thôi là cậu sẽ lại bỏ chạy mất.

Cửa thang máy khép lại, Bạch Mộc Ninh nhìn thấy gương mặt mình phản chiếu vẫn còn vương đầy dấu nước mắt, xen lẫn sự ngỡ ngàng và hoảng hốt.

Cậu không còn là một đứa trẻ nữa, tất nhiên hiểu rõ ý nghĩa câu "Anh muốn em" mà Văn Cảnh vừa nói, là anh muốn cùng cậu...

Bạch Mộc Ninh cảm thấy đầu óc mình hoàn toàn hỗn loạn. Cậu không biết mình có nên từ chối hay không, cũng chẳng rõ trong lòng có thật sự sẵn sàng hay chưa.

Chỉ biết rằng cậu đang bị Văn Cảnh dắt đi mà không hề có chút suy nghĩ nào của riêng mình.

Lúc này cậu chẳng khác nào một con rối bị giật dây, hoàn toàn bị điều khiển bởi người nắm giữ sợi dây ấy.

Cậu không thể tự quyết định mình sẽ làm gì, cũng chẳng thể kiểm soát suy nghĩ của bản thân.

Vừa bước vào cửa, Văn Cảnh đã không thể chờ đợi thêm mà nhanh chóng kéo khóa áo khoác của cậu xuống.

Căn phòng quá yên tĩnh, tiếng khóa kéo vang lên rõ mồn một khiến hai má Bạch Mộc Ninh nóng bừng.

Cậu không cần hỏi cũng biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, tất cả hành động đều là lời cảnh báo rõ ràng nhất.

Bình thường quần áo luôn được anh treo ngay ngắn, gọn gàng, nhưng hôm nay lại vội vàng bị ném xuống đất, chẳng buồn tốn thời gian để treo lên.

Hôm nay Văn Cảnh hoàn toàn mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày, trông chẳng khác nào một chàng trai trẻ đôi mươi nông nổi và hoàn toàn mất kiểm soát.

Giữa những nụ hôn vội vã, bước chân hai người giẫm lên quần áo vương vãi trên sàn, lảo đảo tiến vào phòng ngủ.

Bạch Mộc Ninh bị đẩy ngã xuống giường vùi sâu vào lớp chăn mềm mại, đầu óc quay cuồng, tầm nhìn cũng dần trở nên mờ ảo.

Thậm chí cậu không còn nhìn rõ gương mặt người đàn ông trước mắt nữa.

Cậu đưa tay muốn chạm vào gò má anh nhưng lại bị anh giữ chặt.

Bị kiềm chặt đến mức không thể cử động, ánh mắt Bạch Mộc Ninh dần lấy lại được tiêu cự.

Văn Cảnh siết nhẹ cằm cậu, lạnh lùng nhắc: "Em có thể hối hận."

Hối hận điều gì thì Văn Cảnh không nói rõ.

Là hối hận vì đã lừa dối, hay hối hận vì đã đồng ý bù đắp cho anh?

Nhưng dù là gì đi nữa thì cậu cũng chẳng có tư cách để hối hận.

"Em..."

Vừa mới thốt ra một chữ "em", Văn Cảnh đã không chờ nổi mà cúi xuống hôn như thể quyết tâm không để Bạch Mộc Ninh có cơ hội mở miệng, anh sợ rằng cậu sẽ nói ra điều mà anh không muốn nghe.

Lúc đầu lưỡi bị anh cắn nhẹ, Bạch Mộc Ninh bất giác nghĩ: nếu anh không muốn nghe câu trả lời, vậy tại sao còn hỏi em?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...