🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 30: Không được khi dễ tôi, kiềm chế chút đi

Bạch Mộc Ninh vẫn chưa quên nhiệm vụ mà Trần Hạo Nam đã giao, nên nhân lúc đang rảnh rỗi giữa giờ học, cậu quay sang hỏi Văn Cảnh có muốn đi chơi cùng không.

Văn Cảnh suy nghĩ một chút, nhưng rồi vẫn từ chối không thương tiếc.

"Các cậu cứ đi đi, tôi muốn yên tĩnh một chút."

Văn Cảnh trả lời vậy cũng chẳng có gì lạ, anh lúc nào cũng như vậy, chẳng mấy khi hứng thú với điều gì, lúc nào cũng có vẻ chán chường như thế. Thật sự không biết thời trẻ của anh trông sẽ như thế nào nữa.

Cậu thực sự tò mò về một Văn Cảnh của tuổi mười bảy mười tám.

"Bác sĩ Văn, anh thực sự không muốn đi à? Tụi mình có thể cùng nhau leo núi, đứng trên đỉnh nhìn xuống núi non hùng vĩ, rồi sau đó còn có thể ngâm suối nước nóng, chơi mạt chược, xem phim, chơi game. Đến đêm Giao thừa còn có bắn pháo hoa, biểu diễn drone* nữa nè."

"Anh thật sự không động lòng sao?"

Bạch Mộc Ninh cố gắng nhớ lại lời quảng cáo của Trần Hạo Nam, nhưng vẫn cảm thấy thiếu mất chút gì đó.

Cậu tự nhận thấy cách diễn đạt của mình quá chán, không có sức hút như Trần Hạo Nam nói.

Văn Cảnh vẫn đặt tay lên bàn, chẳng mấy hứng thú với lời mời mọc của Bạch Mộc Ninh. Cậu nhanh chóng vươn người nắm lấy cánh tay anh lắc lắc: "Anh Cảnh, đi cùng em đi mà!"

"Nếu anh không đi thì em cũng chẳng muốn đi nữa. Em còn chưa từng đi chơi bao giờ luôn đó!"

"Nhưng mà em cảm thấy nếu có anh thì sẽ vui hơn nhiều, em muốn đi chơi cùng anh cơ."

Bạch Mộc Ninh mềm mỏng có, lằng nhằng có, đủ kiểu dỗ dành nói hết cả buổi, vậy mà Văn Cảnh vẫn chẳng hề lung lay, cứ im lặng chăm chú viết chữ bằng bút máy.

"Anhhh...Cảnhhhhh..." Cậu kéo dài giọng, ngả đầu lên vai Văn Cảnh bắt đầu chiến thuật làm nũng.

Lúc nhỏ, mỗi khi muốn mua một món đồ chơi mà ba mẹ không cho, cậu cũng hay năn nỉ cho đến khi nào họ chịu mua cho cậu mới thôi.

Bây giờ dùng chiêu này đối phó với Văn Cảnh cũng vậy thôi, dù sao anh ấy cũng không phải kiểu người ra tay đánh người khác. Làm nũng một chút, biết đâu còn có thể tăng thêm tình cảm.

Anh Chu vẫn luôn nhấn mạnh rằng kiểu người mà Văn Cảnh thích là trẻ trung, hoạt bát, đáng yêu và tốt bụng.

Chẳng phải đó chính là cậu sao?

Cậu làm được mà!

"Anh Cảnh ơiiiiii, anh Cảnh đi đi màaaaa!"

Văn Cảnh đột nhiên đặt bút xuống, thở dài một hơi.

"Anh Cả..."

Cậu còn chưa kịp nói hết câu thì Văn Cảnh đã đưa tay lên bịt miệng cậu lại, rồi bất ngờ nghiêng người ép sát xuống.

Bạch Mộc Ninh theo phản xạ dựa chặt vào lưng ghế, tim bỗng chốc rối loạn, hoảng hốt không thôi.

Ánh mắt Văn Cảnh trầm xuống, anh chậm rãi thốt ra hai chữ đầy khó nhọc: "Im lặng."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...