🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 67: Chương 67

“Anh còn không ăn nữa là bát mì của anh trương phình ra luôn đấy.”

Hứa Mục Chu vẫn đang thấy chóng mặt, để tay lên bàn: “Em véo anh một cái đi.”

“Anh không có nằm mơ.”

“Véo một cái đi mà.”

Tiêu Thanh Như dở khóc dở cười, chỉ đành thỏa mãn anh.

Cảm giác đau đớn xuất hiện trên mu bàn tay, khóe miệng Hứa Mục Chu không kiềm được mà nhếch lên: “Anh thực sự không nằm mơ, em đã trở thành người yêu của anh rồi.”

“Đúng, từ hôm nay trở đi anh đã là người có người yêu rồi.”

Từ lần đầu tiên gặp Tiêu Thanh Như, đã trôi qua tròn một năm.

Hứa Mục Chu không ngờ có ngày cô sẽ trở thành đối tượng của mình, anh có thể quang minh chính đại nhìn cô, để cô biết được anh yêu cô đến nhường nào.

Trái tim được lấp đầy, giờ phút này, anh là người hạnh phúc nhất.

Nghĩ đến việc Hứa Mục Chu đã ngồi tàu hỏa đường dài hai ngày lận, chắc hẳn trong người rất mệt mỏi, ăn cơm trưa xong Tiêu Thanh Như bèn nói đi về luôn.

“Người ta yêu đương chẳng phải đều đi xem phim, dạo công viên hả? Chúng ta không làm gì hết thế.”

“Sau này còn nhiều dịp lắm, không nhất thiết phải vội làm hết trong một ngày.”

Hứa Mục Chu lại không nhịn được cười nữa: “Đúng, chúng ta còn nhiều cơ hội mà.”

Quãng đời còn lại sau này, con đường họ phải đi còn rất dài.

Lúc về vẫn là đạp xe đạp về, Tiêu Thanh Như ngồi ghế sau, bám lấy áo Hứa Mục Chu.

Sợ cô ngã, Hứa Mục Chu đạp rất chậm, không để người ngồi sau cảm thấy khó chịu.

Chờ đến khi ra khỏi thành phố, lúc này mới dừng xe đạp lại.

“Sao thế?”

“Ôm anh nào.”

Hứa Mục Chu chống chân xuống đất, giữ vững xe đạp.

Nghiêng người tìm tay Tiêu Thanh Như, để đôi tay mềm mại của cô vòng ôm lấy eo mình: “Như này mới an toàn.”

“Đồng chí Hứa, tâm tư của anh không nghiêm chỉnh nhé.”

Anh chàng cười khẽ: “Tạm thời không cần nữa.”

Nhấc chân lên, chiếc xe đạp vững vàng lái đi.

Chở người con gái mình yêu, anh không dám lái quá nhanh.

Vân Mộng Hạ Vũ

Hứa Mục Chu cúi đầu liếc mắt nhìn đôi tay trắng ngần ở bụng mình: “Em có lạnh không?”

“Cũng bình thường.”

Năm mới đã qua sắp một tháng, nhiệt độ ấm lên kha khá, bây giờ cũng không cần mặc áo khoác dày nữa rồi.

Chàng trai kéo áo khoác ra một chút, kéo tay Tiêu Thanh Như vào trong lòng.

Tay Tiêu Thanh Như đặt trên cơ bụng Hứa Mục Chu, cách một lớp áo phông mỏng, cảm giác chân thực truyền đến đầu ngón tay, rồi lan ra khắp toàn thân.

“Đừng động đậy.” Đè lại bàn tay định rút về của cô.

Tư thế này, thật sự rất giống như đang sàm sỡ Hứa Mục Chu.

Gương mặt Tiêu Thanh Như đỏ bừng: “Nếu như bị người khác nhìn thấy, em còn mặt mũi nào nữa chứ?”

“Bây giờ không có ai hết.”

“Không sợ gì, chỉ sợ nhỡ đâu.”

Hai người giằng co với nhau, nhịp thở của Hứa Mục Chu nặng nề hơn vài phần: “Anh sẽ để ý tình hình trên đường.”

Tiêu Thanh Như vẫn rút tay lại.

“Ngoan, đừng động đậy nữa.”

Chiếc xe đạp vốn dĩ đang rất thăng bằng, bỗng nhiên lắc lư một cái, Tiêu Thanh Như thật sự không dám động đậy nữa.

Con đường này khó đi, mặt đường có rất nhiều viên đá nhỏ, nếu mà ngã xuống thì đau lắm.

Hứa Mục Chu hít sâu một hơi, cố gắng hết sức lơ đi cái tay trên bụng mình

Càng kiềm chế thì càng ngược lại.

Cúi đầu nhìn một cái, lần sau vẫn nên mang găng tay cho cô gái thì hơn, đừng tự mình chịu khổ nữa.

Hai người cùng ngồi một chiếc xe đạp về khu ở người nhà, nói là bọn họ không phải đang yêu đương, chẳng ai tin hết.

Bởi vì đã có dấu hiệu từ lâu nên chuyện này không chấn động lắm.

Đỗ Vãn Thu khó khăn lắm mới đẩy được chiếc xe đạp tuột xích của mình về, còn chưa về đến nhà đã nhìn thấy Hứa Mục Chu chở Tiêu Thanh Như ở phía xa.

Hóa ra cô ta ăn mặc trang điểm như hồ ly tinh là để đi đón Hứa Mục Chu à.

Vô liêm sỉ, thế mà lại còn về cùng một chiếc xe đạp.

Đảo mắt một lượt, chắc chắn bọn họ đang yêu đương rồi, lần này để xem Giang Xuyên còn tự lừa mình dối người thế nào!

Nghĩ đến Giang Xuyên không bằng lòng làm vợ chồng thật với mình, trong lòng Đỗ Vãn Thu lại thấy bực.

Nên để anh ta nhìn thấy dáng vẻ tình chàng ý thiếp của Tiêu Thanh Như với người khác, biết đâu đấy c.h.ế.t tâm rồi lại bằng lòng tiến một bước với cô ta cũng nên.

Cô ta vừa tính toán vừa về nhà.

Đến nhà chị dâu Vương đón con trước, sau đó mới về nhà nấu cơm, mệt nhọc nửa ngày trời, cô ta đói lắm rồi.

Từ sau chuyện ngày giao thừa, Giang Xuyên bỗng nhiên xa cách hơn nhiều với Đỗ Vãn Thu.

Cũng không về nhà ăn cơm nữa, đều ăn cho xong ở nhà ăn.

Bởi vậy, Đỗ Vãn Thu chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân với con mình là đủ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...