🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 238: Chương 238

Đi đến ký túc xá của Tống Viện, Tiêu Thanh Như ngập ngừng hỏi: "Cô ta sẽ không kể chuyện này ra đâu phải không? Nếu như việc này bị truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ gặp rắc rối."

Tống Viện buông tay: "Ai biết được? Nhưng nói ra cũng vô dụng, chỉ cần tớ và Tần Bắc không công khai thừa nhận, người khác sẽ chỉ coi đó như lời đồn."

"Nơi nào có người nơi đó liền có thị phi, truyền đến truyền đi, ai biết được có người thêm mắm dặm muối gì vào trong không."

Tống Viện vỗ vỗ bả vai chị em tốt: "Tớ đã không lo lắng, cậu cũng không cần nhọc lòng thay tớ, dù sao bây giờ cũng không gây ra chuyện lớn gì cả."

"Cứ mãi giấu kín như thế này cũng không phải biện pháp."

"Tạm thời cứ như vậy trước đi, trước mặt tớ không muốn cành mẹ đẻ cành con."

Vân Mộng Hạ Vũ

Tiêu Thanh Như thở dài: "Sớm biết như thế này hôm nay tớ đã không đến, còn gây thêm phiền phức cho cậu nữa."

Tống Viện dở khóc dở cười: "Rõ ràng cậu mới là người bị bọn tớ liên lụy, tại sao còn lo lắng suy nghĩ?"

"Nếu như tớ không tới đây, cô ta cũng sẽ không liên tưởng đến việc này."

"Trên đời không có bức tường nào không lọt gió, tớ cũng không muốn giấy cả đời, cứ thuận theo tự nhiên đi, cũng không phải chuyện lớn như rơi đầu, cậu cũng đừng căng thẳng quá."

Tống Viện thực sự không hề căng thẳng, đối với cô ấy mà nói, chỉ cần không ảnh hưởng đến người trong nhà, vậy không tính là chuyện to tát.

Vẫn là câu nói kia, nói chuyện làm việc cần phải chú trọng chứng cứ.

Nếu như trên dưới động chạm mồm mép, là có thể định tội người khác, vậy không phải sẽ rối tung lên sao?

Tiêu Thanh Như nói: "Tớ thấy biểu hiện của đồng chí Tần trong đội sản xuất khá tốt, chỉ cần tư tưởng giác ngộ của anh ấy không thành vấn đề, trên thực tế, chuyện của cậu và anh ấy vẫn có cơ hội xoay chuyển."

Tống Viện gật đầu: "Chính vì nguyên nhân này, tớ mới dám lén lút hẹn hò với anh ấy, nhưng nếu như kết hôn, tính chất sẽ thay đổi, chúng tớ không biết tương lai sẽ thế nào, nhưng hiện tại chúng tớ vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng."

"Trong lòng cậu cũng hiểu rõ, tớ sẽ không nói thì thêm."

Tiêu Thanh Như đưa cho Tống Viện đồ mình mang đến, có một túi bánh bao, còn có một hộp thịt kho tàu.

"Tất cả đều là dì Tống đưa cho cậu."

Tống Viện cười nói: "Tớ có thể tự mình nấu cơm, mấy thứ này nào cần mang từ trong nhà đến."

"Theo tớ đoán là sợ cậu ở một mình không chịu ăn cơm đàng hoàng."

Đồ đã được giao đến nơi, Tiêu Thanh Như đang chuẩn bị đi.

"Ăn cơm rồi hẵng đi."

"Tớ còn muốn đến công xã mua con cá, sau đó lại đến tiệm cơm quốc doanh mua bánh bao ăn."

"Vậy tớ mặc kệ cậu đó."

Tiêu Thanh Như gật đầu: "Không cần lo cho tớ, tớ cũng không phải trẻ con nữa, không để bản thân nhịn đói đâu."

Leo lên xe đạp một lần nữa, Tiêu Thanh Như liền rời đi.

Có thứ tốt, Tống Viện liền muốn chia sẻ với hai anh em Tần Bắc.

Ban ngày ban mặt có nhiều người chú ý, chỉ có thể cất thịt kho tàu đi trước, rồi tìm cơ hội đưa cho Tần Bắc mang về ăn.

"Chị gái."

Bên ngoài truyền đến giọng nói của Tần Thiên.

Tống Viện vội vàng chạy ra ngoài: "Sao em lại tới đây?"

Tần Thiên giơ cái chén trong tay: "Anh trai em bắt được một con thỏ, bảo em đưa một chén đến cho chị, nói đây là tiền học phí của em."

Tống Viện nhìn cái chén trong tay Tần Thiên, hẳn là cái lớn nhất trong nhà họ Tần.

Trong chén toàn là thịt, ngay cả canh cũng không có.

Có chút bất đắc dĩ, lại có chút buồn cười, chắc không phải người nọ đã để hết thịt lại cho cô ấy đấy chứ?

"Trong nhà vẫn còn sao?"

"Còn, vẫn còn hơn một nửa lận."

Tần Thiên nuốt nuốt nước miếng, miếng thịt thật sự rất thơm ngon.

Sợ bản thân sẽ không kiềm chế được mà ch** n**c miếng, cầm cái chén đẩy vào trong tay Tống Viện, Tần Thiên liền không nhìn chén thịt kia nữa.

Đây là một phần tâm ý của bạn trai của mình, Tống Viện tự nhiên sẽ không từ chối.

Nhưng một mình cô ấy ăn không hết, vì thế chỉ giữ lại một nửa, phần còn lại để Tần Thiên mang về.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...