🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 138: Chương 138

Đỗ Vãn Thu không biết Giang Xuyên đã nghe được bao nhiêu, nhưng nhìn nét mặt của anh ta cũng đủ hiểu hậu quả rất nghiêm trọng.

Đỗ Vãn Thu không còn tâm trạng lo đống hành lý nữa, vội chạy theo sau.

Cô ta thấp thỏm bất an nhìn Giang Xuyên: “Những lời em vừa nói chỉ là lời trong lúc tức giận mà thôi, anh đừng nghĩ nhiều.”

Lời trong lúc tức giận ư?

Trông dáng vẻ cô ta lúc ấy không có dấu hiệu của việc đầu óc không minh mẫn!

Sắc mặt kiêu căng ngạo mạn của Đỗ Vãn Thu khiến Giang Xuyên nghĩ tới bốn chữ “tiểu nhân đắc ý”.

Từ nhỏ đến lớn, Giang Xuyên từng gặp qua đủ loại người, nhưng trong số những người anh ta kết bạn không có ai giống Đỗ Vãn Thu cả, trước mặt một kiểu, sau lưng lại là kiểu khác.

Có lẽ cô ta còn có những hành vi quá mức hơn mà anh ta không biết.

Giang Xuyên đau xót vô cùng, tại sao lúc trước anh ta lại dây vào loại người này cơ chứ?

Nếu không phải anh ta làm việc không đúng mực thì Thanh Như sẽ không thất vọng về anh ta, cô cũng sẽ không chia tay.

Nếu không có Đỗ Vãn Thu thì chắc anh ta và Thanh Như đã kết hôn rồi nhỉ?

Đáng tiếc, tất cả đều biến thành bọt biển.

“Đỗ Vãn Thu, nếu cô dám làm tổn thương Thanh Như, tôi sẽ không bỏ qua cho cô.”

Đây là lần đầu tiên Giang Xuyên nói với Đỗ Vãn Thu bằng giọng điệu lạnh nhạt như vậy.

Đỗ Vãn Thu có thể nhìn thấy sự chán ghét và nỗi ân hận ngấm sâu vào m.á.u từ trong ánh mắt anh ta.

Nỗi bất an trong lòng Đỗ Vãn Thu càng tăng cao, bây giờ cô ta không thể rời khỏi Giang Xuyên.

Ngoài Giang Xuyên ra, cô ta không thể tìm được người đàn ông thứ hai có điều kiện tốt như vậy.

Mặc dù vừa nãy cô ta già mồm với Tiêu Thanh Như, nhưng cô ta vẫn tự ý thức được.

Vừa nhìn đã thấy Hứa Mục Chu rất nguy hiểm, cô ta không dám chủ động đi trêu chọc.

Bởi sợ đến cuối cùng lại gà bay trứng vỡ.

Nếu biết Giang Xuyên nghe thấy thì vừa nãy cô ta đã không nói chuyện với Tiêu Thanh Như rồi.

Quả nhiên, Tiêu Thanh Như đúng là sao chổi.

Mỗi lần gặp Tiêu Thanh Như là y như rằng cô ta gặp chuyện xui.

Đỗ Vãn Thu cẩn thận quan sát sắc mặt Giang Xuyên: “Gia đình cô ấy có quyền có thế, em chỉ là một người bình thường. Tiêu Thanh Như làm tổn thương em bao nhiêu lần, vừa nãy em không chịu nổi nữa nên mới cố tình mở miệng chọc tức cô ấy, anh đừng để trong lòng.”

Giang Xuyên nở nụ cười trào phúng, đến tận bây giờ cô ta vẫn muốn lừa gạt người.

Ngày trước mắt anh ta mù nên mới bị Đỗ Vãn Thu lừa.

Hai chữ “ly hôn” xuất hiện trong đầu anh ta.

Nhưng giờ ly hôn thì các con phải làm sao?

Một mình Đỗ Vãn Thu chắc chắn sẽ không thể chăm sóc tốt cho con.

Với lại, nếu ly hôn cô ta sẽ lại không kiêng nể gì mà đi quấy rầy cuộc sống của Thanh Như.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đây không phải điều anh ta mong muốn.

Dù là vì Tiêu Thanh Như hay là con, Giang Xuyên cảm thấy mình không thể ly hôn với Đỗ Vãn Thu.

Ít nhất là bây giờ vẫn chưa thể.

Giang Xuyên không thèm để ý đến Đỗ Vãn Thu nữa, anh ta ngồi lên ghế điều khiển.

Vừa nãy anh ta sợ Đỗ Vãn Thu và Thanh Như sẽ xảy ra xung đột nên mới quay lại.

Giang Xuyên cười khẩy, nếu không quay lại thì chắc anh ta sẽ không có cơ hội nhìn rõ bộ mặt thật của Đỗ Vãn Thu.

Nó còn khó ưa và gớm ghiếc hơn trong tưởng tượng của anh ta, đúng là khiến người mở rộng tầm mắt.

Đỗ Vãn Thu đuổi theo sau chiếc xe mấy bước, nhưng người nọ không hề dừng lại.

Đỗ Vãn Thu dậm chân cái bịch, anh ta có ý gì?

Chưa nói rõ ràng đã bỏ đi rồi?

Bởi vì không đoán được suy nghĩ của Giang Xuyên nên Đỗ Vãn Thu cũng không vội lên thành phố.

Cô ta xách hành lý về nhà, đáng tiếc là người nọ không về.

Lúc nhìn thấy cô ta, chị dâu Vương tỏ vẻ ngạc nhiên, theo như kế hoạch ban đầu thì một tháng cô ta sẽ về một lần.

Sao vừa đi đã quay lại rồi?

Khó khăn lắm mới tìm được việc giúp chăm sóc trẻ em, chị dâu Vương hy vọng Đỗ Vãn Thu sẽ không bao giờ quay về nữa.

Chăm sóc trẻ như vậy không những được tự do mà có thể kiếm tiền một cách dễ dàng.

Thế còn tốt hơn việc bị Đỗ Vãn Thu nhìn chằm chằm gấp mấy lần.

“Sao vừa đi đã về rồi?”

Tâm trạng Đỗ Vãn Thu không được tốt, giọng điệu nói chuyện cũng nồng nặc mùi thuốc súng.

“Đây là nhà tôi, tôi muốn về lúc nào thì về.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...