🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 104: Chương 104

Ngôi nhà của họ nhỏ đến nỗi đứa trẻ thậm chí không có phòng riêng.

Cũng không thể cứ dựa dẫm vào trưởng bối chi viện, như vậy quá không có tiền đồ.

Hứa Mục Chu nghĩ thầm, ít nhất phải thăng cấp lên một chút, có thể đổi sang một ngôi nhà lớn hay, sau đó mới cân nhắc đến việc có con.

Quan trọng nhất chính là, anh không muốn hủy hoại sự nghiệp của vợ mình.

Cô chói mắt như vậy, trời sinh liền nên thuộc về sân khấu.

Hết thảy đều không nói ra lời, Tiêu Thanh Như nắm lại tay Hứa Mục Chu.

Bạn đời chân chính là hai bên cùng ủng hộ lẫn nhau, cùng nhau tiến bộ, sẽ không để cho mình trở thành chướng ngại vật của đối phương.

Khóe miệng Tiêu Thanh Như cong cong, mặc dù con đường có hơi quanh co, nhưng may mắn cô vẫn gặp đúng người.

Ăn cơm xong, Hứa Mục Chu lái xe đưa cha mẹ rời đi.

Tiêu Thanh Như làm con dâu nên đương nhiên cũng đi cùng.

"Thông gia à, rảnh rỗi lại đến chơi."

"Có cơ hội thì mọi người hãy tới Bắc Kinh chơi, đổi sang tôi và lão Hứa chiêu đãi hai người."

Mẹ Tiêu cười nói: "Có cơ hội nhất định sẽ đi."

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau đó bà ấy nhét đặc sản đã chuẩn bị xong từ trước vào trong xe: "Chúc hai ông bà thuận buồm xuôi gió."

Bọn họ cũng không tiện từ chối tấm lòng của thông gia, chỉ có thể đợi trở về Bắc Kinh rồi lại gửi quà đáp lễ.

Sau khi nói tạm biệt, hai người ngồi xe rời đi.

Mấy người bên trong viện gia chúc còn nhớ rõ trò hề khi Giang Xuyên và Đỗ Vãn Thu kết hôn, ngày hôm sau nhà họ Trương đã ồn ào rời đi.

Bây giờ lại nhìn sang nhà họ Hứa lần nữa, nở mày nở mặt mà ngồi ô tô rời đi.

Vừa so sánh, hai hồi hôn lễ đúng là một trời một vực

"Hôm qua trong hôn lễ, lúc Đỗ Vãn Thu xị mặt đúng là khiến người ta cười c.h.ế.t mất, người không biết còn tưởng rằng Tiêu Thanh Như đã đoạt cướp đàn ông của cô ta."

"Tư tưởng của người thất đức không giống người bình thường chúng ta đâu, nói không chừng cô ta cũng thật sự cho rằng tất cả chuyện tốt phải rơi hết lên đầu mình mới đúng."

"Mang theo một cục nợ mà còn có thể gả cho Giang Xuyên thì phải vụng trộm vui vẻ mới phải, loại người này tâm tư cong quẹo, cẩn thận cuối cùng sẽ gà bay trứng vỡ."

"Tám lạng nửa cân thôi, nếu ai gả cho Giang Xuyên, thật ra c*̃ng thật xui xẻo, mặc dù gia đình có điều kiện tốt, nhưng mà cậu ta lại chĩa cùi chỏ ra bên ngoài, loại tủi thân này có người phụ nữ nào chịu được?"

"Mấy người không nhìn thấy dáng vẻ hôm qua của cậu ta đâu, cứ giống bị người khác vứt bỏ vậy, trông thương cảm lắm."

"Đáng thương cái rắm, chỉ biết giả vờ giả vịt."

Dù Giang Xuyên đã quyết tâm về sau sẽ cách xa Tiêu Thanh Như.

Nhưng chỉ cần vừa có gió thổi cỏ lay, đám người trong viện kiểu gì cũng sẽ lôi chuyện anh ta và Đỗ Vãn Thu ra để bàn tán.

Càng nhiều người nói huyên thuyên, Đỗ Vãn Thu càng muốn giữ chặt Giang Xuyên trong tay, cô ta muốn chứng minh với người bên ngoài rằng Giang Xuyên cưới cô ta cũng rất hạnh phúc.

Giữa hai người vốn cũng không có cơ sở tình cảm, Đỗ Vãn Thu làm ầm ĩ đã để lộ ra rất nhiều vấn đề.

Ban đầu Giang Xuyên còn về nhà đúng giờ mỗi ngày, về sau thì hận không thể một ngày hai mươi bốn giờ ngâm mình ở sân huấn luyện.

Vì trốn tránh Đỗ Vãn Thu, sau khi tham gia xong hôn lễ của Tiêu Thanh Như, anh ta đã chủ động xin đi làm nhiệm vụ.

Kết hôn lâu như vậy mà hai người còn chưa thân mật, chuyện này khiến Đỗ Vãn Thu cực kỳ ấm ức.

Cô ta chỉ có thể phát tiết cơn giận lên đầu đứa trẻ con.

"Đều do mày vô dụng! Không giữ được tim cha mày!"

"Mày sống còn có tác dụng gì? Lại còn liên luỵ đến tao!"

Cánh tay đứa bé bị siết đỏ rực, tiếng khóc chấn động cả khu, cơn giận của Đỗ Vãn Thu cũng càng bùng cháy hơn.

"Khóc khóc khóc, chỉ biết khóc!"

"Đồ vô dụng!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...