Chương 4: Tập 4
Từ nơi bắt cóc nhìn ra bên ngoài, Diệp Viễn nhìn thấy ống khói nơi hỏa thiêu người chết, gần đó còn có thập giá lớn của nhà thờ nữa.
Cơ thể nhỏ bé lay động mỗi lần bị đâm thúc, nằm trên chiếc nệm bẩn thỉu đầy bọ rệp, tinh dịch đã khô lại, từng mảng máu đỏ chuyển màu thẫm.
‘Cậu ấy chắc hẳn đã báo cảnh sát rồi, mình sẽ sớm được cứu thôi’
Diệp Viễn đã mang theo tâm niệm này chịu đựng suốt một tuần đầu tiên, mặc cho việc bị bọn chúng thay phiên cường bạo vẫn không dám phản kháng. Anh nghĩ rằng cảnh sát cũng cần thời gian tìm kiếm, anh phải kiên nhẫn chờ thêm.
Vậy mà suốt thời gian đó, chúng thực sự không cho anh được uống ngụm nước nào, bắt đứa nhóc phải phục tùng chúng như một nô lệ dù đã ngoan ngoãn thế nào.
Mỗi khi rời khỏi phòng đều sẽ xích chân anh lại tránh trường hợp tìm đường chạy trốn, nhưng chân của trẻ con vốn nhỏ so với dây xích lớn, Diệp Viễn đã để ý đến điều này nhưng không dám manh động. Thỉnh thoảng lén lau nước mắt vì quá đau đớn, không biết từ bao giờ vỏ kẹo đã đầy trên mặt sàn rồi.
Tuần thứ hai đã làm đứa nhỏ cạn kiệt ý chí, liều chết vùng vẫy không muốn bị cưỡng hiếp nữa, đổi lại, chúng tiêm thuốc kích dục liều lượng người trưởng thành cho anh. Đương nhiên không thể thiếu những trận đòn như muốn lấy mạng người khác vậy.
“Đánh nó vừa thôi, chết thì sao?”
“Chết thì bắt đứa khác, có phải lần đầu đâu”
Diệp Viễn nằm ho ra máu, đã thở không ra hơi vẫn bị quay lại toàn bộ quá trình. Sao bọn chúng lại muốn giày vò anh đến mức này chứ?
Sau đó anh đã quyết định bỏ trốn – Một quyết định sai lầm dẫn tới hàng loạt đau đớn dài lâu.
“Tống Duẫn, cậu có biết nghe được tiếng xương của chính mình vỡ vụn hài hước đến mức nào không?” – Diệp Viễn cười tươi như phát điên – “Thật ra hỏng rồi thì thôi, đúng không ?”
Anh cởi từng cúc áo sơ mi, để cho cậu thấy lại nửa người bên phải bị bỏng nặng ấy. Theo thời gian chỉ thấy càng nhói đau, chứ chẳng hề thuyên giảm chút nào.
“Nhưng cảm giác bị dội nước sôi lên người…thật sự kinh tởm lắm”
Lỗ hậu của đứa nhóc khi ấy đã nhiễm trùng không thể làm được nữa, chúng mang cơ thể anh ra làm trò tiêu khiển. Thấy đứa nhóc bất động mới dừng tay, bỏng nước sôi chưa đủ, phải đổ xăng lên người đốt thì may ra còn biến dạng. Trong lúc chúng đi mua xăng đã liều mạng chạy trốn lần cuối cùng, nhưng may mắn đã được cứu rồi.
"Vậy mà đến gặp cậu hôm ấy...tôi đã tỉnh ngộ rồi"
Tống Duẫn của thuở nhỏ trợn tròn mắt với sự xuất hiện của Diệp Viễn, cậu lùi người về phía sau muốn trốn tránh, nhưng bị túm lấy tay không cho rời đi.
Bạn thấy sao?