Chương 7: Ngoại truyện
"Thưa hai bác, con quyết định để em ấy điều trị ở bệnh viện tâm thần một thời gian. Gần đây tinh thần của em ấy ngày càng tệ hơn, chứng mất trí nhớ dường như càng trầm trọng hơn rồi"
"Không thể để tiểu Viễn ở nhà được sao?"
Hai người thấy xe Đông Bách đến nên nghĩ Diệp Viễn đã được xuất viện, nhưng sau khi nghe xong tình trạng bệnh của người con trai duy nhất liền đau như cắt , dù vậy để con ở nơi cách xa tình thương ấy lại không thể chấp nhận được. Đông Bách biết quyết định này đưa ra rất khó khăn, nhưng trí nhớ của Diệp Viễn ngày càng hỗn loạn, nó dường như chỉ kéo dài trong vài ngày, nhiều nhất là một tuần thôi.
"Bác không cần khỏi bệnh, để tiểu Viễn không cần nhớ lại càng tốt. Con cho em về đi, chúng ta cùng chăm sóc em có được không?"
"Vậy con sẽ theo ý hai bác, miễn hai bác phải bên cạnh em ấy mọi lúc, con sẽ cử cả người của mình nữa"
Đông Bách gần như gác mọi công việc trong thời gian này vì Diệp Viễn, nếu như ban đầu chỉ hứng thú với câu chuyện, tiếp đó muốn chiếm hữu cả thể xác, bây giờ anh không thể rời xa con người đáng thương ấy được nữa.
Nếu hỏi rằng anh là yêu hay thương hại, anh đương nhiên phải yêu mới có lòng thương, chỉ mong rằng người ấy có thể sống thật lâu, chỉ mong rằng từ nay về sau Diệp Viễn bước trên con đường hoa không có gai nhọn. Cứ thế sống vô tư không âu lo, cứ thế trải qua mỗi ngày không còn vướng bận quá khứ. Dù cho cả đời này không chạm tới, dù cho...
Hôm nay nắng rất đẹp nên các y tá dẫn bệnh nhân ra ngoài hít thở không khí trong lành, người con trai xinh đẹp tập tễnh bước ra với đôi mắt vô thần, nhưng khóe miệng vẫn nhếch lên nụ cười đón nhận ngày mới.
"Hoa, đẹp"
"Diệp Viễn của chúng ta rất thích hoa ha?" - Y tá ngắt bông hoa rồi cài lên tóc Diệp Viễn - "Còn đẹp hơn cả hoa nữa này"
Diệp Viễn cúi đầu cười, cậu dường như đang nhớ lại xem ai là người hay tặng mình hoa, nhưng đáng tiếc lại chẳng nhớ nổi một chi tiết nào hết.
"Có người hay tặng tôi hoa, nhưng mà...tôi không nhớ được là ai"
"Cô y tá này, tôi đã cứa cổ tay sao? Vì sao vậy?"
Diệp Viễn chìa ra cổ tay có vết cứa sâu hoắm, y tá còn chưa trả lời được đã vội cười tươi nhẹ nhõm vì có người tới cứu nguy rồi.
"Chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn thôi" - Bó hoa hồng đỏ rực được đưa ra trước mặt cậu, che đi vết sẹo đó - "Hôm nay vô tình bắt gặp hoa hồng đỏ rất đẹp, tôi nghĩ em sẽ thích nó"
Đọc gì tiếp theo?
Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.
Dựa trên 1 lượt chuyển tiếp của độc giả
Bạn thấy sao?