🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 8: Chương 8

7

 

Ta đứng trước cửa phòng Cố Phỉ, hơi do dự.

 

Tay định gõ cửa còn chưa giơ lên, cửa phòng đã đột ngột mở ra.

 

Trước mặt là Cố Phỉ, so với nửa giờ trước, lúc này trông hắn có vẻ có sức sống hơn hẳn, gò má láng mịn và cả vành tai đều nhuốm một tầng hồng nhạt.

 

Ta còn chưa nghĩ ra lời mở đầu, Cố Phỉ đã lên tiếng trước, giọng trầm thấp, ngữ khí khá bình tĩnh:

 

「Âm Âm cô nương, giữa thanh thiên bạch nhật, đừng nói những lời... ph óng đãng ngoài đường.」

 

Ta thậm chí chẳng cần suy nghĩ, buột miệng nói luôn, 「Có gì mà phó ng đãng chứ? Chuyện này còn chưa bằng một phần mười những gì ta nghĩ trong lòng đâu.」

 

「Một phần mười... Cô!」 Gò má Cố Phỉ đỏ bừng lên trông thấy, giọng điệu cuối cùng cũng mất bình tĩnh.

 

「Vậy cô cũng không nên nói với Trương đại nương, chuyện này có khác gì đứng trên cổng thành hô hào cho cả thiên hạ biết đâu?」

 

Nghe vậy, ta cong cong mắt cười, 「Được rồi, vậy sau này ta chỉ nói cho một mình ngài nghe thôi.」

 

Cố Phỉ đột ngột quay người đi, nhìn bờ vai phập phồng của hắn, chắc là đang hít sâu.

 

Hồi lâu sau mới bình tĩnh lại, Cố Phỉ quay lại mặt đã bình thường, chỉ có đầu tai là còn đỏ như sắp nhỏ máu.

 

「Âm Âm cô nương, tại hạ có một chuyện không rõ, mong cô nương giải đáp.」

 

Đôi mắt đen của Cố Phỉ nhìn ta, tràn đầy vẻ dò xét,

 

「Âm Âm cô nương, cô rốt cuộc là ai?」

 

Ta thầm thở dài trong lòng.

 

Haizz, quả nhiên vẫn bị chỉ ra rồi.

 

Theo thiên quy, tiên nhân hạ phàm du ngoạn không được phép thi triển tiên pháp trước mặt người phàm.

 

Nhưng ban nãy ta nhất thời không để ý, đã dùng lời nói ra lệnh cho đám người kia rời đi.

 

Chắc hẳn trong mắt Cố Phỉ, việc đám người kia ngoan ngoãn nghe lệnh chính là điểm đáng ngờ lớn nhất rồi.

 

Đáng sợ nhất là, bây giờ ta không nghĩ ra được lý do nào để lấp l.i.ế.m cả!

 

Thấy ta im lặng không nói, Cố Phỉ lại không có ý định hỏi tới cùng.

 

Trên gương mặt thanh tú của hắn đột nhiên nở một nụ cười nhàn nhạt,

 

「Âm Âm cô nương đừng để ý, tại hạ không có ác ý.」

 

「Cố mỗ bằng lòng vì cô nương mà nhắm mắt lại, bịt tai lại, che miệng lại.」

 

Ta nghe vậy, đầu mày khẽ động, 「Vì ta?」

 

Cố Phỉ đối diện bị chính lời nói của mình làm cho xấu hổ, mặt lại đỏ thêm mấy phần.

 

「Đương nhiên, lúc Cố mỗ chịu nhục, cô nương đã đứng ra bảo vệ, khiến Cố mỗ vừa nhìn đã vô cùng yêu thích.」

 

A hắn học theo ta! Nhưng trái tim nhỏ bé của ta hình như lại bị b.ắ.n trúng rồi.

 

Cố Phỉ đột nhiên tiến lên hai bước, gần đến mức ta có thể ngửi thấy mùi tuyết tùng thoang thoảng trên người hắn.

 

「Chỉ là thân phận Cố mỗ hèn mọn, ba mươi vạn lượng quả thực quá đắt, hay là đổi thành thứ khác?」

 

Ta ngước mắt, bốn mắt nhìn nhau với Cố Phỉ, lúc này mới xuyên qua màu mắt sâu thẳm của hắn, nhìn rõ sự điên cuồng và hận thù ngút trời ẩn sâu bên trong.

 

Ta khẽ hỏi, 「Đổi thành gì?」

 

「Cô nương có thể làm những việc người thường không thể, chuyện Cố mỗ cầu xin, đối với cô nương chắc hẳn vô cùng đơn giản.」

 

「Chỉ là mạng của vài kẻ đáng c.h.ế.t thôi, cô nương có đồng ý không?」

 

Cố Phỉ sợ ta từ chối thẳng, đột nhiên giữ c.h.ặ.t t.a.y ta.

 

Ta cảm nhận được sự run rẩy từ đầu ngón tay hắn, rồi trơ mắt nhìn tay mình bị ấn lên lồ ng n.g.ự.c hắn...

 

Đầu ngón tay vừa chạm vào, ngược lại thân thể Cố Phỉ lại run lên mãnh liệt.

 

Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của ta, Cố Phỉ cố tỏ ra bình tĩnh nói:

 

「Chỉ cần cô nương đồng ý, Cố mỗ xin lấy thân báo đáp, cùng bất cứ thứ gì cô nương muốn. Dương khí? Trái tim? Máu thịt? Cố mỗ nguyện hai tay dâng lên.」

 

Đối với chuyện này, ta thật sự cạn lời.

 

Thật không biết cái tên này mang bộ mặt thông minh mà trong đầu đang tự não bổ ra cái gì nữa.

 

8

 

Bàn tay ta đang đặt trên n.g.ự.c Cố Phỉ co duỗi hai lần, thành công khiến thân thể Cố Phỉ lại run lên một trận.

 

Ta nhón mũi chân, kéo khoảng cách giữa hai người lại gần hơn, môi đỏ chỉ cách má hắn vài milimet.

 

Cảm nhận được Cố Phỉ cứng đờ trong giây lát, ta không nhịn được cười thầm trong lòng hai tiếng, miệng nói với hắn,

 

「Thứ nhất, ta không phải yêu ma tà vật gì như ngài nghĩ đâu, suy nghĩ tôn trọng chút đi.」

 

「Thứ hai, Cố công tử, những lời ngài vừa nói là thật chứ?」

 

Mắt Cố Phỉ sáng lên, lập tức nói, 「Lời ta nói câu nào cũng là thật...」

 

「Ta phải tự mình nghe thử mới được.」

 

Không đợi Cố Phỉ nói xong, ta đã khẽ nghiêng đầu, áp tai lên bàn tay đang đặt trên n.g.ự.c hắn.

 

Trong khoảnh khắc, như có tiếng trống dồn dập vang lên bên tai ta.

 

「Thình thịch thình thịch」, tiếng trống ngày càng dồn dập, ngày càng lớn.

 

Da thịt dưới tay nóng rẫy, cách lớp áo mà vẫn thấy bỏng.

 

Ta ngẩng đầu khỏi lồ ng n.g.ự.c hắn, má Cố Phỉ đã đỏ bừng, vẻ điên cuồng kia đã biến mất.

 

Giọng Cố Phỉ hơi khàn, 「Kết quả thế nào?」

 

Ta hơi híp mắt, đưa một ngón tay chỉ vào n.g.ự.c hắn, 「Giả.」

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...