🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 75: Chú, Thật Xin Lỗi

Bữa trưa ngày hôm sau ăn cơm hộp, rất nhiều món ăn, được dì giúp việc trong nhà hâm nóng lại một lần.

Hứa Khả gọi một phần đậu hũ thối, hương vị rất thơm, ngon hơn bất cứ thứ gì cô từng ăn trước đây.

=))ĐM đậu hũ thối còn rất thơm, ai ăn món này bao giờ chưa?? mình chưa ăn bao giờ lun á=))

Đối với Tiêu Hành không thích đậu hũ thối thì nó không khác gì phân, mùi hương khiến anh ta không có cảm giác muốn ăn.

Trong lòng hanh ta rất bất mãn, nhưng nhớ rõ quy tắc của Chu Đại là ăn cơm không được nói chuyện, không mắng được người nhưng ánh mắt như muốn giết Hứa Khả rồi.

Tối hôm qua không thể nói chuyện rõ ràng với Chu Đại, sự oán giận của anh ta đối với Hứa Khả càng ngày càng tăng lên.

Hứa Khả biết Tiêu Hành không thích ăn đậu phụ thối, khi còn học cấp ba, cô có mang món này về vào cuối tuần, nhưng Tiêu Hành luôn tỏ vẻ ghét bỏ, còn cảnh cáo cô không được mang về nhà nữa.

Bây giờ có Chu Đại ở đây, cô không hề sợ anh ta một chút nào, cố ý gắp miếng đậu phụ thối lên, đưa tới bên mũi Chu Đại: “Chú, ngửi xem, đậu phụ thối này có phải rất thơm không? ăn thử một miếng đi, rất ngon.”

“Hứa Khả!” Nhìn thấy cảnh này, Tiêu Hành ngồi không yên, cạch một tiếng, dùng sức ném đũa lên bàn, “Cô cố ý có phải không?”

Hứa Khả muốn anh ta tức chết, cô thêm mắm thêm muối: “Chú, ngửi xem, thơm lắm.”

Tiêu Hành cao giọng: “Hứa Khả!”

Lý Mộng khiếp sợ, kéo cánh tay của anh ta: “Anh nói nhỏ thôi.”

Quả nhiên, Chu Đại nhíu mày: “Sao thế? Ăn một bữa cơm cũng cãi nhau thành như vậy? Không phải đã nói với cháu…”

“Cậu” Tiêu Hành đứng lên, vừa chịu đựng vừa không phục chỉ trích Hứa Khả: “Cô ta không phải cháu gái ruột của cậu, cậu không thể chỉ vì cô ta là con gái mà thiên vị được. Cô ta rõ ràng biết cậu không ngửi được mùi còn cố ý đem đậu phụ thối đến trước mặt, cậu nhịn được nhưng cháu thì không.”

Sau đó nhìn Hứa Khả, “Cô có thể biết xấu hổ hay không, đây không phải nhà cô.”

Hứa Khả vốn đang vui vẻ, nghe Tiêu Hành nói xong thì sững sờ nhìn về phía Chu Đại.

Chú không ngửi được mùi sao?

***

Cơm chiều cũng chưa ăn, Tiêu Hành đã đưa Lý Mộng đi rồi.

Anh ta không quen nhìn Hứa Khả, sợ bản thân không nhịn được muốn đánh người.

Sau khi bọn họ đi, Hứa Khả nhìn Chu Đại, vẫn không thể tiếp thu được việc anh không ngửi được mùi là sự thật, giống như một đứa trẻ làm sai, cô chủ động xin lỗi: “Chú, thật xin lỗi, em không biết anh bị mất đi khứu giác.”

Cha dượng của cô chưa từng nói qua chuyện này nên cô không biết.

Lúc trước Chu Đại nói có thể ngửi được mùi hương trên người cô, nhưng lại để mùi nước hoa nồng nặc trong phòng khách, căn bản cô không nghĩ tới chuyện này.

Cô thật sự hối hận, vì để đối nghịch với Tiêu Hành mà bảo Chu Đại ngửi mùi đậu phụ thối, nếu anh bị mất khứu giác thì việc cô làm không khác gì cắm một dao vào tim Chu Đại.

Chu Đại cũng không để trong lòng, nhìn thấy cô áy náy thì xoa đầu: “Không sao, là Tiêu Hành không hiểu chuyện, dọa em sợ.”

“Vì sao anh lại mất khứu giác?”

Chu Đại nhẹ nhàng bâng quơ: “Khi còn nhỏ xảy ra một chuyện ngoài ý muốn, khứu giác bị tổn thương, tuy rằng đây là sau thương tổn, nhưng trước mắt không có cách nào trị liệu hoàn toàn.”

“Cũng không phải không ngửi được, chẳng qua khứu giác kém hơn so với người bình thường mà thôi. Mùi hương trên người em anh có thể ngửi được.”

Hứa Khả bỗng nhiên hiểu ra những hành động kỳ quái cùng lời nói lúc trước của Chu Đại, hóa ra là do anh mất khứu giác, phát hiện có thể ngửi được mùi cho nên mới cố gắng đi tìm lý do trên người cô.

Cô không biết nên nói cái gì, mũi chua xót, ôm lấy Chu Đại: “Thật xin lỗi.”

Lòng Chu Đại mềm nhũn: “Đừng nghĩ nhiều, em không làm gì sai cả.”

Trong lòng Hứa Khả càng chua xót, bỗng nhiên rất muốn khóc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...