🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 32: Phế Nhân

Nhan Noãn Noãn biết con thỏ nhỏ trong lời nói của Long Trác Việt là vật gì, nhớ tới vật đó nàng thật sự không biết nói gì nữa, đường đường một đại nam nhân mà chăn ngủ dĩ nhiên lại thêu vô số những hình thái khác nhau của loài thỏ, thêm vào đó, mỗi đêm mà không có chăn thêu con thỏ, hắn nhất định nháo loạn không chịu ngủ.

Nàng có thể lý giải là một người dùng một cái chăn lâu ngày sẽ trở thành thói quen, nếu không có sẽ cảm thấy thiếu vắng nhưng không có nghĩa là không thể ngủ được. Long Trác Việt đối với cái chăn kia rốt cuộc si mê tới cỡ nào mới có thể mất ngủ đây?

"Không phải chỉ là một cái chăn thôi sao, ngươi làm gì khoa trương vậy chứ." Nhan Noãn Noãn chậm rãi đứng lên, không kiên nhẫn nhìn Long Trác Việt nói.

"Đó không phải chỉ làm một cái chăn!" Long Trác Việt nâng hai mắt gấu mèo, ai oán nhìn Nhan Noãn Noãn: "Đó là bảo bối của người ta, từ nhỏ đến lớn người ta đều ngủ cùng nó, một khắc cũng không rời a!"

"Là bảo bối của ngươi!" Nhan Noãn Noãn gật đầu cho có lệ rồi cầm mặt nạ đưa cho Long Trác Việt nói: "Mau mang vào đi, một lát nữa về Vương phủ là ngươi có thể ôm bảo bối của ngươi ngủ một giấc rồi!"

Đúng lúc này thì ngoài cửa truyền đến tiếng Nhan Song Song đập cửa: "Vương phi, nước trong phủ không hiểu vì sao lại bốc lên mùi tanh, nô tỳ không lấy được nước sạch."

"Ta biết rồi, người thu thập mọi thứ, chúng ta lập tức sẽ về Vương phủ." Nhan Noãn Noãn không muốn nói nhiều, gương mặt xinh đẹp phút chốc trở nên lạnh lùng, không chút tò mò hay nghi hoặc nói: "Chúng ta về Vương phủ rửa mặt, chải đầu sau."

Long Trác Việt mang mặt nạ, đôi mắt hiện lên tia khó hiểu: "Hả? Vì sao a?"

"Vì sao cái gì?" Nhan Noãn Noãn giúp Long Trác Việt thay y phục, thuận miệng hỏi.

Quần áo Long Trác Việt trước giờ đều là do Thiên Minh lo liệu, bất quá hôm nay nàng với Long Trác Việt đã là vợ chồng, nếu để cho nam nhân khác vào phòng thì không hay cho lắm nên Nhan Noãn Noãn quyết định từ nay sẽ nhận lấy trọng trách thay quần áo cho Long Trác Việt. Cũng may quần áo nam tử thời này so với quần áo nữ nhân thật sự đơn giản hơn rất nhiều, không thể làm khó nàng được. Chỉ là Long Trác Việt sinh ra đã cao lớn, thân hình nhỏ nhắn của nàng chỉ đứng đến đầu vai hắn, nàng giúp hắn thay quần áo đều phải nhón gót, kiễng chân thật sự rất tốn sức.

Long Trác Việt giang hai tay, tùy ý để Nhan Noãn Noãn giúp hắn mặc quần áo: "Nàng nói xem vì sao nước giếng đột nhiên  lại có mùi tanh này?" Long Trác Việt hơi ngửa đầu hỏi.

Nhan Noãn Noãn đi đến phía trước Long Trác Việt giúp hắn thắt dây lưng, những ngón tay thon dài, tinh tế như bạch ngọc chậm rãi thắt, đối với câu hỏi của Long Trác Việt cũng không hề để tâm nói: "Đây là chuyện của người ta, ta làm sao biết được."

Long Trác Việt cúi đầu, đôi mắt đẹp dừng lại ở đỉnh đầu Nhan Noãn Noãn, đáy mắt xẹt qua tia sáng rồi đột nhiên ra vẻ tỉnh ngộ nói: "Nha, ta đã biết!" Long Trác Việt cả kinh kêu lên.

Nhan Noãn Noãn thấy hắn kích động như vậy, ngón tay đang thắt nút khẽ dừng lại, ngẩng đầu lên hỏi: "Ngươi biết cái gì?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...