🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 64: ☀️Chương 62: Hôm nay coi như ta trả lại cho ngươi!

Kiều Túc Tuyết đột ngột rụt tay về, nhìn Lâm Sơ đang hôn mê nằm trên đất, tim y đập loạn cả lên.

Lâm Sơ bệnh thật rồi.

Nếu y bỏ mặc mà bỏ chạy, Lâm Sơ có khả năng sẽ bị đám sơn tặc bắt lại. Y vốn cực kỳ chán ghét Lâm Sơ, thấy Lâm Sơ chịu khổ thì chỉ cảm thấy khoái trá thôi.

Kiều Túc Tuyết không hiểu nổi bản thân đang rối rắm cái gì. Y đi được vài bước, còn chưa đi xa, đã chẳng hiểu vì sao lại quay đầu, nâng Lâm Sơ dậy.

"Là ta thiếu ngươi!"

Kiều Túc Tuyết cắn chặt môi, thầm nghĩ mình đúng là điên rồi! Rõ ràng y đã lừa Lâm Sơ đến chỗ này để hại chết, vậy mà giờ lại dư hơi đi cứu người.

Y đành nhận mệnh, cõng Lâm Sơ chạy xuống núi. Thân thể vốn đang bị thương, lại còn phải cõng thêm một người, Kiều Túc Tuyết đi rất chậm. Không biết có phải bọn họ bỏ trốn đã bị phát hiện hay không, đèn đuốc phía sau núi sáng rực lên, từng tốp từng tốp men theo đường xuống núi.

Kiều Túc Tuyết lập tức hoảng loạn. Mang theo một người bệnh, chắc chắn đi không xa. Nếu bị bắt lại, cả hai sẽ mất mạng!

Y vội đảo mắt nhìn quanh, thấy một hang núi ở chỗ hẻo lánh, cửa hang cao quá nửa người, lại bị cỏ dại che kín. Y lập tức cõng Lâm Sơ chui vào đó.

Hang tối và kín đáo, tạm thời coi như an toàn.

Kiều Túc Tuyết đặt Lâm Sơ xuống đất, thở phào một hơi. Đêm đã khuya, y cũng mệt mỏi, muốn nằm nghỉ một lát thì bên tai vang lên tiếng rên rỉ của Lâm Sơ.

Kiều Túc Tuyết cau mày nhìn sang, thấy sắc mặt Lâm Sơ đỏ bừng hơn trước, sờ vào thì nóng đến mức có thể luộc chín trứng, rõ ràng bệnh nặng hơn.

"Đúng là đồ bệnh tật phiền phức."

Y chán ghét liếc một cái. Từ nhỏ y đã có người hầu hạ, chưa từng chăm sóc ai, huống chi là chăm sóc một người bệnh.

Thế nhưng nghe tiếng rên ngày một yếu ớt, y thế nào cũng không ngủ được. Bực bội, y bật dậy, càu nhàu: "Ồn chết đi được."

Y lườm Lâm Sơ, rồi bất đắc dĩ đi ra suối gần đó, nhúng khăn vào nước lạnh, mang về đắp lên trán Lâm Sơ.

Cái lạnh từ khăn thấm vào, cơn sốt tạm thời rút đi, sắc mặt Lâm Sơ bớt đỏ, hơi thở cũng ổn hơn. Cậu mơ màng mở mắt, ánh nhìn còn mờ mịt.

Đây là đâu?

Vừa tỉnh, đã bắt gặp ngay ánh mắt đầy oán hận của Kiều Túc Tuyết.

Lâm Sơ nhớ ra, chính cậu bị Kiều Túc Tuyết lừa ra khỏi thành, giao cho bọn sơn tặc. Ánh mắt trở nên lạnh lẽo, cậu nhắm mắt lại, không buồn để ý tới y.

Kiều Túc Tuyết không nhịn được nói: "Khăn trên trán ngươi là ta đắp đó."

Lâm Sơ khẽ cười: "Nếu không phải ngươi, ta đã chẳng rơi vào bước này. Đây là ngươi thiếu ta."

Nghe vậy, Kiều Túc Tuyết nghẹn họng.

Đúng là Lâm Sơ chán ghét y.

Nhưng Lâm Sơ nói cũng không sai, y quả thật thiếu cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...