🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 7: ☀️Chương 6: Chi bằng để bổn vương cắn một ngụm

Lâm Sơ từ nhỏ đến giờ chưa từng thấy thỏi bạc nào lớn đến vậy, cậu run run nói: "Điện hạ, nhiều quá... Ta vốn không định mượn nhiều như thế..."

Thẩm Thanh Yến ép mí mắt xuống: "Ngươi không cần?"

Cậu có thể nói là không cần sao?

Liếc thoáng qua đôi mắt đen lạnh băng của Thẩm Thanh Yến, Lâm Sơ thật sự không có gan từ chối, đành miễn cưỡng nhận lấy thỏi bạc, thầm nghĩ chỉ cần chờ một năm sau có thưởng của điện hạ thì cậu có thể đem trăm lượng bạc này trả lại, gánh nặng trong lòng cũng sẽ nhẹ đi phần nào.

Thấy Lâm Sơ chịu nhận, sắc mặt Thẩm Thanh Yến mới tốt hơn đôi chút.

Không có lý nào Lâm Sơ có thể mượn tiền La Quan, mà lại không đến tìm hắn.

Thẩm Thanh Yến không hiểu bản thân đang ghen tức cái gì với La Quan, chỉ là không thích việc Lâm Sơ có chuyện lại tìm người khác giúp, chứ không phải hắn.

Đôi mắt vốn lạnh lùng kia khẽ nhuốm một tia ý cười mơ hồ.

Hắn nhìn bàn thức ăn vẫn chưa được động mấy, hỏi: "Sao không ăn? Hay đầu bếp nấu không hợp khẩu vị?"

Lâm Sơ vội lắc đầu: "Không, đều rất ngon..."

Chỉ là cậu thật sự không nuốt nổi, dạ dày như có thứ gì đó cuộn trào, cứ dâng lên nghẹn ở cổ họng. Cậu cảm giác nếu ăn thêm nữa thì chắc chắn sẽ nôn ra.

Thẩm Thanh Yến nhìn thân thể gầy yếu của cậu, lại nhớ đến cảm giác nhẹ bẫng trong tay khi bế cậu lúc trước, mày nhíu chặt.

Hắn gắp một đũa thức ăn bỏ vào chén Lâm Sơ, giọng lạnh lùng ra lệnh: "Ăn."

"......"

Lâm Sơ thật sự không ăn nổi, nhưng đây là mệnh lệnh của Đoan Vương, cậu nào dám cãi.

Đành phải từng miếng từng miếng nhỏ chậm rãi nhai đồ ăn Thẩm Thanh Yến gắp cho, ngoan ngoãn chẳng khác gì thỏ con.

Thẩm Thanh Yến xưa nay chưa từng tự tay gắp đồ ăn cho ai, chỉ vì thấy Lâm Sơ quá gầy, trong lòng sinh ra ý nghĩ muốn nuôi béo cậu, ít ra khi ôm sẽ không nhẹ đến mức như ôm không thấy người.

Nhìn cái miệng nhỏ nhắn đang nhai của Lâm Sơ, đầu lưỡi hồng hồng thỉnh thoảng thè ra, vô tình câu dẫn ánh mắt hắn, khiến hắn bất giác ngẩn ngơ nhìn. Mãi đến khi bắt gặp đôi mắt trong trẻo vô tội kia, hắn mới như bị bỏng mà bừng tỉnh, chỉ là lửa nóng trong lồng ngực lại càng thêm bức bách.

"Điện hạ..."

Lâm Sơ muốn xin rằng có thể không ăn nữa được không, nhưng vì quá căng thẳng, cắn phải đầu lưỡi, kêu khẽ một tiếng. Còn chưa kịp phản ứng, cằm đã bị bóp chặt, buộc cậu hé miệng, lộ ra đầu lưỡi mềm ướt.

Thẩm Thanh Yến cẩn thận nhìn kỹ, thấy chưa bị thương, mới yên tâm thả ra.

"Đau không?"

"Không, không đau."

Thẩm Thanh Yến lại như không tin, hỏi: "Thật sao?"

Lâm Sơ không hiểu ý hắn, chỉ ngơ ngác gật đầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...