Chương 59: ☀️Chương 57: Bé tham tiền
Từ sau khi Lâm Sơ về phủ, Kiều Túc Tuyết có làm ầm ĩ một lần, sau đó bị Kiều Tĩnh Nam mắng nên ngoan ngoãn hơn nhiều, cũng không thấy y dám làm điều gì quá đáng với Lâm Sơ nữa. Ngược lại còn tỏ ra như huynh đệ hòa thuận, nên Kiều Tĩnh Nam tự nhiên cũng không còn ý định muốn đuổi y ra khỏi phủ.
Lúc này nghe Thẩm Thanh Yến đưa ra đề nghị như vậy, ông cau mày nói: "Đoan Vương điện hạ, đây là chuyện trong Hầu phủ của ta, ngươi quản cũng hơi nhiều rồi đấy."
Thẩm Thanh Yến lại cười lạnh: "Hầu gia, có một số việc không phải vì ngươi không nhìn thấy thì nó không tồn tại."
Hắn đem toàn bộ những gì mình đã quan sát và suy đoán về Kiều Túc Tuyết trong những ngày qua kể lại hết cho Kiều Tĩnh Nam, bao gồm việc y sai hạ nhân ngầm ức hiếp Lâm Sơ, ỷ vào việc Lâm Sơ bệnh tật nên sẽ không cáo trạng rồi cả chuyện hôm nay y đá Liễu thị, đều không hề giấu giếm.
Sợ Kiều Tĩnh Nam không tin hoặc thiên vị, Thẩm Thanh Yến còn cho gọi những gia nhân từng bị Kiều Túc Tuyết sai khiến đến, tra hỏi kỹ càng. Khi nghe chính miệng bọn họ kể lại sự thật, sắc mặt Kiều Tĩnh Nam thay đổi hẳn.
"Ngươi chỉ nghĩ đến chuyện giữ hòa khí trong Hầu phủ, nhưng có từng nghĩ Kiều Túc Tuyết từ thế tử của Hầu phủ chỉ trong một đêm mà rơi xuống thành con trai của một phu xe, tâm tính y liệu có chịu nổi biến cố lớn ấy không? Huống chi bản tính của y vốn thế nào, ngươi quanh năm ở biên quan, làm sao biết rõ được? Hiện giờ còn có ngươi ở phủ, y có phần kiêng dè, nhưng chờ ngày ngươi rời đi, y có phải sẽ tha hồ mà bắt nạt, nuốt chửng Lâm Sơ không?"
Lời Thẩm Thanh Yến nói khiến Kiều Tĩnh Nam rơi vào trầm ngâm.
"Bây giờ để Kiều Túc Tuyết ra ngoài tự lập môn hộ, mới là cho y thể diện nhất. Để tránh sau này y làm ra chuyện quá đáng hơn nữa, đến lúc đó ngươi có muốn che chở, cũng không bảo vệ nổi."
Nói xong, trong mắt Thẩm Thanh Yến lóe lên ánh lạnh, giọng điệu cũng mang theo ý uy hiếp.
Kiều Tĩnh Nam hiểu ý hắn, đưa tay bóp trán, đau đầu nói: "Điện hạ, để ta suy nghĩ thêm, sẽ sớm cho ngài câu trả lời."
Thực ra Thẩm Thanh Yến nói không sai, tương lai Hầu phủ sớm muộn gì cũng giao cho Lâm Sơ. Nhưng Lâm Sơ từ nhỏ đã lưu lạc bên ngoài, tính tình đơn thuần, hiền lành, không rành những trò đấu đá trong phủ. Hạ nhân trong phủ lại đa số là do khi Kiều Túc Tuyết còn là thế tử đưa về, bọn họ trung thành với y. Điều này với Lâm Sơ là cực kỳ bất lợi.
Kiều Túc Tuyết tuy cố che giấu sự bất mãn với Lâm Sơ, nhưng cuối cùng vẫn để lộ sơ hở.
Kiều Tĩnh Nam dù có bao nhiêu tình cảm với đứa con nuôi mười mấy năm này, cũng không thể để y làm tổn thương con ruột của mình. Vì vậy, sau một đêm suy nghĩ, ông quyết định cho Kiều Túc Tuyết ra ngoài tự lập môn hộ.
...
"Cha, con không muốn rời khỏi Hầu phủ! Cha đừng đuổi con đi mà!"
Khi nghe Kiều Tĩnh Nam nói ra quyết định, Kiều Túc Tuyết luống cuống, khóc lóc ôm chặt chân ông van xin.
Kiều Tĩnh Nam không nỡ nhìn y, khẽ thở dài: "Cha không phải muốn đuổi ngươi ra khỏi phủ, chỉ là cho ngươi tự lập môn hộ thôi. Nhà cửa, tiền bạc, ruộng đất, cửa hàng đều đã chuẩn bị cho ngươi. Những hạ nhân thân tín ngươi vẫn dùng cũng cho mang theo."
Bạn thấy sao?