Chương 58: ☀️Chương 56: Ta lại vô cùng thất vọng
Lâm Sơ vội vàng chạy tới đỡ Liễu thị đứng dậy: "Sao lại ngã như vậy, mẹ không bị thương chỗ nào chứ? Đừng lo, để con gọi đại phu đến xem."
Thẩm Thanh Yến cũng đi theo phía sau Lâm Sơ, bà thấy Lâm Sơ sốt ruột đến mức sắp rơi nước mắt thì vội vàng trấn an: "Sơ nhi, mẹ không sao, không cần mời đại phu đâu, phiền phức lắm."
Liễu thị khoát tay, ánh mắt bà phức tạp vô cùng khi nhìn Kiều Túc Tuyết đang đứng đối diện với mình.
Kiều Túc Tuyết còn tưởng Liễu thị sẽ nói gì vạch tội y, nhưng bà lại chẳng hề mở miệng, chỉ khẽ thở dài rồi đi theo Lâm Sơ.
Khi rời đi, Thẩm Thanh Yến còn quay đầu nhìn y một cái, trong ánh mắt ánh lên một tia lạnh lẽo.
Cả người Kiều Túc Tuyết cứng đờ, máu trong người như lạnh ngắt. Y chợt nhớ lại, vừa rồi Lâm Sơ gọi người đàn bà quê mùa đó là "mẹ". Nếu bà là mẹ nuôi của Lâm Sơ, vậy chẳng phải cũng chính là... mẹ ruột của y sao? Thế mà y lại vừa mới đạp thẳng vào người mẹ ruột của mình một cú...
Trong lòng Kiều Túc Tuyết dấy lên nỗi bất an, nhưng rất nhanh y lại tự an ủi: Một người đàn bà quê mùa nghèo hèn như thế sao có thể là mẹ y được. Y là thế tử của Hầu phủ Ninh Viễn, là huyết mạch Kiều gia, y tuyệt đối không có chút liên hệ nào với loại người thấp hèn ấy!
......
Mãi cho đến khi đi vào Hầu phủ, nghe đám hạ nhân cung kính gọi Lâm Sơ là "Thế tử gia", Liễu thị mới thật sự ý thức rõ ràng: Lâm Sơ đã không còn là con bà nữa.
Nhìn cảnh Lâm Sơ bây giờ sống trong giàu sang phú quý, còn bản thân bà tuy được ở nhờ trong Đoan Vương phủ, cuộc sống cũng không tệ nhưng dù sao bà chỉ là một thường dân. Đến hôm nay, Lâm Sơ đã trở thành người mà bà không còn với tới được nữa.
"Mẹ, mẹ nếm thử mấy món điểm tâm này xem có hợp khẩu vị không?" Lâm Sơ đưa đĩa bánh đến trước mặt Liễu thị.
Liễu thị bối rối đáp: "Sơ nhi, giờ con đã là Thế tử, gọi ta là mẹ cũng không còn thích hợp nữa. Nếu để Hầu gia nghe thấy, e rằng sẽ không vui đâu."
Nghe vậy, Lâm Sơ sững người.
Điều này là chuyện cậu chưa bao giờ nghĩ đến.
Cậu có thể trở thành Thế tử của Hầu phủ vốn đã là điều không thể tưởng tượng nổi. Trong trí nhớ của mình, mới đêm hôm trước thôi, cậu vẫn còn theo mẹ đi giặt quần áo thuê cho bọn quan lại, chỉ để đổi lấy mấy đồng bạc vụn.
Vậy mà bây giờ, mẹ lại bảo cậu không thể gọi bà là mẹ nữa. Đôi mắt Lâm Sơ bỗng chốc phủ một tầng cô đơn. Không ai hỏi cậu có muốn làm Thế tử hay không, chỉ vừa tỉnh dậy, cậu đã phải chấp nhận sự thay đổi này. Trong ngôi nhà to lớn nhưng xa lạ, cậu phải học cách tiếp xúc với những người hoàn toàn không quen biết.
Điều cậu thực sự mong muốn, chỉ là được trở về bên mẹ, tiếp tục sống những ngày tháng bình dị trước kia.
Cảm nhận được tâm trạng khác thường của Lâm Sơ, Thẩm Thanh Yến đưa tay xoa nhẹ đầu cậu, khẽ nói: "Mẹ em nói cũng đúng, bà ấy chỉ lo cho em thôi. Nhưng nếu em không muốn thì cũng không sao, chuyện gì ta cũng gánh được."
Bạn thấy sao?