Chương 57: ☀️Chương 55: Đây là con trai ruột của bà sao?
Lời nói của Thẩm Thanh Yến khiến tính toán trong lòng Kiều Túc Tuyết hoàn toàn thất bại, đặc biệt là khi Kiều Tĩnh Nam cũng nói theo: "Đoan Vương điện hạ nói rất đúng, Túc Tuyết, từ nay về sau ngươi vẫn nên gọi Sơ nhi một tiếng Thế tử gia đi."
Kiều Túc Tuyết siết chặt đũa trong tay, cắn chặt răng, trong lòng lửa giận gần như bùng lên nuốt trọn y. Nhưng y biết rõ bản thân đã cố gắng che giấu bấy lâu nay, tuyệt đối không thể để người khác nhìn thấy bộ mặt thật, chỉ có thể nhịn xuống mà nói: "Là ta đường đột......"
Y quay sang Lâm Sơ, giả vờ cười nói: "Xin Thế tử gia chớ trách tội."
Lâm Sơ thấy khó hiểu, không biết vì sao không khí lại đột nhiên trở nên căng thẳng như vậy.
Chỉ là thoáng nhìn thấy trong mắt Kiều Túc Tuyết hiện rõ sự chán ghét, cậu cũng không vui mà nhíu mày. Trong lòng thầm nghĩ: người này rõ ràng rất ghét cậu, tại sao còn phải bày ra bộ dáng huynh nghĩa đệ cung kia?
Hàng mi cậu khẽ chớp, không buồn đáp lại Kiều Túc Tuyết, để y một mình cười gượng giữa không khí xấu hổ.
Trong lòng Kiều Túc Tuyết càng thêm tức giận với Lâm Sơ.
Sau bữa cơm, Thẩm Thanh Yến đưa Lâm Sơ trở về phòng.
Trên đường, Lâm Sơ nói với Thẩm Thanh Yến: "Ta không thích y."
"Không thích ai?" Thẩm Thanh Yến thoáng ngẩn người khi bất ngờ nghe Lâm Sơ nói vậy.
"Chính là...... Kiều Túc Tuyết......" Lâm Sơ xưa nay chưa từng than phiền với ai, rõ ràng trong trí nhớ cậu và Thẩm Thanh Yến mới quen biết chưa được một ngày, nhưng cậu lại vô cùng tin tưởng người này, nên theo bản năng mà nói ra suy nghĩ trong lòng.
Thẩm Thanh Yến hơi kinh ngạc: "Vì sao lại không thích hắn?"
Trong ấn tượng của hắn suốt nhiều năm quen biết Kiều Túc Tuyết, tuy rằng tính khí có phần kiêu căng, nhưng nhìn chung cũng dễ chung sống. Chuyện nuôi cổ cũng là do hắn tự ý làm, không thể trách Kiều Túc Tuyết.
Cho nên khi nghe Lâm Sơ nói không thích, quả thật hắn thấy khó hiểu.
"Bởi vì y cũng không thích ta." Lâm Sơ nghĩ nghĩ rồi nói thẳng: "Y luôn dùng ánh mắt rất chán ghét để nhìn ta, chắc chắn là rất hận ta. Ta đã làm gì mà khiến y hận ta đến vậy?"
Bước chân Thẩm Thanh Yến khựng lại. Lúc dùng bữa vừa rồi, toàn bộ sự chú ý của hắn đều đặt lên Lâm Sơ, chưa từng để ý đến ánh mắt Kiều Túc Tuyết.
Vậy mà Lâm Sơ lại thấy.
Nếu ngay cả một Lâm Sơ tâm trí chưa hoàn toàn đầy đủ cũng có thể cảm nhận được ác ý đó, thì hẳn là ác ý ấy sâu đậm đến mức nào?
Kiều Túc Tuyết vốn làm thế tử Hầu phủ suốt mười tám năm, bỗng một ngày bị tước đoạt tất cả những gì từng có. Trong lòng y dĩ nhiên cực kỳ oán hận Lâm Sơ, chỉ là do ngại Kiều Tĩnh Nam cũng ở đó nên không dám phát tác, chỉ đành giấu đi.
Thẩm Thanh Yến cau mày, trước đây bởi có tình nghĩa che mắt nên hắn không nghĩ kỹ về thái độ của Kiều Túc Tuyết đối với Lâm Sơ.
Bạn thấy sao?