🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 54: ☀️Chương 52: Thẩm Thanh Yến chỉ cười cưng chiều

Bị đánh cho một trận, bọn hạ nhân lúc này không dám chậm trễ nữa, nhanh chóng mang bữa sáng thịnh soạn tới cho Lâm Sơ. Có cháo yến, bánh đường, sủi cảo hấp trong veo... bày đầy cả bàn.

Thẩm Thanh Yến bế Lâm Sơ ngồi trên đùi mình, một tay ôm lấy vòng eo gầy gò của cậu, rồi múc một muỗng cháo, nhẹ nhàng thổi cho nguội, đưa đến bên môi Lâm Sơ.

Lâm Sơ ngoan ngoãn ăn một ngụm, đôi mắt sáng bừng: "Ngon quá!"

Trước giờ cậu chưa từng được ăn món nào ngon như vậy.

Thẩm Thanh Yến khẽ rũ mắt.

Chỉ là một bát cháo yến thôi, khi còn ở trong phủ hắn, Lâm Sơ đã ăn không biết bao nhiêu lần. Hắn đoán có lẽ ký ức của Lâm Sơ dừng lại lúc nhỏ nên cũng quên luôn mùi vị, giờ mới thấy cháo yến ngon đến thế.

Nghĩ đến hồi nhỏ Lâm Sơ sống khổ cực đến vậy, ngay cả cháo yến cũng chưa bao giờ được ăn, lòng Thẩm Thanh Yến lại quặn thắt.

Hắn kiên nhẫn từng thìa một đút cho Lâm Sơ, đến khi trên bàn đồ ăn đã vơi đi hơn nửa mới dừng lại, nói: "Không được ăn nhiều quá, kẻo đau dạ dày."

Hắn biết Lâm Sơ ăn nhiều sẽ nôn, nên luôn nắm chắc lượng vừa đủ.

Nhưng Lâm Sơ thì chẳng nhớ gì.

Cậu xoa xoa bụng, hờn dỗi nói: "Ta còn muốn ăn nữa, ta chưa no mà!"

"Sơ nhi ngoan, lát nữa ăn tiếp có được không?" Thẩm Thanh Yến dịu giọng dỗ dành.

"Không muốn, không muốn!"

Tiếc là tâm trí của Lâm Sơ hiện tại như dừng lại ở tuổi trẻ con, chẳng chịu nghe lời. Cậu ngồi trong lòng hắn, cái mông mềm mại cứ vặn vẹo loạn xạ, bàn tay nhỏ nhắn còn đập nhẹ vào ngực hắn.

Ánh mắt Thẩm Thanh Yến thoáng trầm xuống, cố nhẫn nhịn.

Bàn tay to đặt chặt ở eo Lâm Sơ, không cho cậu tiếp tục quậy nữa, giọng hơi bất đắc dĩ: "Em còn như vậy, ta sẽ phải phạt em đấy."

Nghe đến "phạt", Lâm Sơ lập tức co rúm lại, cuối cùng ngoan ngoãn ngồi yên, sợ hãi nhìn hắn, giọng đáng thương: "Đừng... đừng đánh ta."

Thẩm Thanh Yến đưa tay vân vê mấy sợi tóc của cậu: "Không đánh, nhưng sẽ phạt hôn em."

"Phạt... hôn ta?"

Lâm Sơ ngơ ngác, còn chưa kịp hiểu thì đã cảm nhận được một nụ hôn nóng hổi đặt lên giữa trán.

Thẩm Thanh Yến ôm lấy eo cậu, bế bổng lên, đứng dậy bước ra ngoài: "Đưa em đi tiêu thực một chút."

Bỗng nhiên hai chân không còn chạm đất, Lâm Sơ theo phản xạ vội quặp chặt chân quanh eo, hai tay ôm chặt cổ hắn, sợ bị ngã.

Thẩm Thanh Yến chỉ khẽ cười, bàn tay lớn đỡ lấy mông cậu, hai người đối diện nhau, cứ thế đi ra ngoài.

Hôm nay nắng đẹp, không nóng cũng chẳng lạnh.

Mùa đông ở Vọng Kinh sắp qua, xuân đang đến gần. Trong vườn, hoa đào đã sớm nở rộ, đâu đâu cũng ngập tràn sắc hồng phớt của mùa xuân.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...