Chương 52: ☀️Chương 50: Ngươi không được phép làm càn với con ta
Biết được Lâm Sơ vẫn còn có thể hồi phục, trong lòng Thẩm Thanh Yến lúc này mới nhẹ nhõm thở ra.
Vốn dĩ Kiều Tĩnh Nam không muốn để Lâm Sơ tiếp xúc lại với Thẩm Thanh Yến. Chuyện nuôi cổ trước kia, tuy nói là vì cứu Kiều Túc Tuyết, nhưng ông cũng đã từng vì thế mà có nhiều bất mãn với Thẩm Thanh Yến.
Nhưng Lâm Sơ thì thật sự đã chịu quá nhiều tổn thương, điều khiến Kiều Tĩnh Nam hối hận nhất là không biết Lâm Sơ mới là con ruột của mình, để cậu chịu khổ bao năm bên ngoài. Bây giờ đã biết sự thật, ông chỉ muốn đem cậu che chở dưới cánh mình, không để bị cuốn vào tranh đấu chốn triều đình, càng không để cậu biến thành quân cờ vô nghĩa trong tay người khác.
Vì vậy, ông mới mang Lâm Sơ đi, lừa Thẩm Thanh Yến, thậm chí cam tâm tình nguyện để hắn nghĩ rằng Lâm Sơ đã thật sự chết rồi.
Còn Kiều Túc Tuyết, dù đã nuôi dưỡng nhiều năm cũng sinh ra tình cảm, nên Kiều Tĩnh Nam vẫn giữ lại trong phủ, nhưng thân phận thế tử thì đã trả lại cho Lâm Sơ.
Giờ Kiều Túc Tuyết chỉ có thể lấy danh nghĩa con nuôi mà ở lại Hầu phủ.
Đột nhiên bị cướp mất thân phận, chuyện này ai cũng khó lòng chấp nhận nổi, Kiều Túc Tuyết cũng không ngoại lệ.
Từ khi biết mình không phải con ruột Kiều Tĩnh Nam, mà chỉ là máu mủ hèn mọn của một phu xe, ngày nào y cũng phát điên trong phủ, khi thì đòi tuyệt thực, khi thì đập phá đồ đạc trong phòng loạn xạ.
Kiều Tĩnh Nam đã nhiều lần khuyên giải, nhưng tâm trí ông đã đặt hết lên người Lâm Sơ. Nghĩ đến việc Lâm Sơ lưu lạc bên ngoài nhiều năm, chẳng biết đã chịu bao nhiêu ấm ức, ông không còn rảnh để quan tâm đến những cơn giận dữ vô lý của Kiều Túc Tuyết. Ông chỉ dặn y an phận trong phủ, niệm tình nghĩa cha con bao năm, ông sẽ không đuổi y ra khỏi phủ, miễn là ngoan ngoãn thì vinh hoa phú quý sau này vẫn hưởng không hết.
Có lẽ Kiều Túc Tuyết nghe lọt tai, sau đó dần dần cũng trở nên an phận hơn.
Mà Kiều Tĩnh Nam thì một lòng một dạ dốc sức chữa trị, chăm sóc thân thể cho Lâm Sơ, chỉ mong cậu mau chóng hồi phục.
Sau khi mất trí, Lâm Sơ vốn rất sợ người lạ đến gần. Ngoại trừ Kiều Tĩnh Nam, hễ có hạ nhân nào tiến lại gần, cậu sẽ co ro ở góc phòng, khóc đến rơi nước mắt.
Bởi vậy, khi Thẩm Thanh Yến xuất hiện, Lâm Sơ không hề bài xích, ngược lại còn chủ động muốn được ôm. Điều này khiến Kiều Tĩnh Nam vô cùng kinh ngạc.
Chẳng lẽ ông đã thật sự sai?
Ông không nên ngăn cản Lâm Sơ ở bên cạnh Thẩm Thanh Yến? Có Thẩm Thanh Yến ở bên, liệu có giúp ích cho quá trình hồi phục của Lâm Sơ không?
Trong lòng nghĩ vậy, ánh mắt sắc bén của Kiều Tĩnh Nam không khỏi quan sát Thẩm Thanh Yến. Chỉ thấy vị Đoan Vương điện hạ vốn trong ấn tượng của ông luôn lạnh lùng, xa cách với tất cả, giờ phút này lại rất kiên nhẫn ôm lấy Lâm Sơ dỗ dành.
Trong tay còn cầm bánh ngọt, từng chút một đút cho Lâm Sơ ăn.
Ăn xong một miếng, Thẩm Thanh Yến lại kiên nhẫn giúp Lâm Sơ lau mảnh vụn dính bên khóe miệng: "Sơ nhi ngoan, không ăn nữa. Buổi tối mà ăn quá nhiều đồ ngọt sẽ đau răng đấy."
Bạn thấy sao?