🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 45: ☀️Chương 43: Em gả cho ta, cả Đoan Vương phủ đều là của em

Mãi cho đến khi Thẩm Thanh Yến cùng Lâm Sơ rời đi, Kiều Tĩnh Nam vẫn còn ngẩn người nhìn theo bóng lưng của Lâm Sơ, rất lâu sau mới hoàn hồn lại.

Người đó là ai? Trên đời sao lại có người giống Vân nương đến vậy?

Kiều Tĩnh Nam thật không ngờ, chuyến vào cung lần này lại khiến ông gặp một người ngoài sức tưởng tượng như thế.

......

Ngồi trên xe ngựa đi xa, Lâm Sơ không kìm được vén rèm, quay đầu nhìn lại phía hoàng cung vài lần, đôi mày bất giác nhíu chặt.

"Sao vậy?"

Lâm Sơ nghĩ đến Kiều Tĩnh Nam, chẳng hiểu sao lại thấy trên người ông có một cảm giác quen thuộc khó tả. Rõ ràng trước đây chưa từng gặp, vậy mà lại sinh ra sự thân thuộc không rõ nguyên do.

"Điện hạ, vừa rồi người kia là ai?"

"Ninh Viễn hầu, cũng chính là cha của Kiều Túc Tuyết." Thẩm Thanh Yến cho rằng Lâm Sơ bị ánh mắt đánh giá quá mức của đối phương làm mạo phạm, nắm tay cậu, nhẹ nhàng xoa dịu: "Bị dọa rồi sao?"

"Không có." Lâm Sơ lắc đầu: "Thì ra ông ấy chính là Ninh Viễn hầu."

Vị tướng quân có công lớn hiển hách, là thần hộ quốc trong lòng bách tính Đại Thịnh.

Kiều Túc Tuyết có một người cha như thế, đúng là phúc phận tu từ kiếp trước.

"Em thích kiểu nam tử như Ninh Viễn hầu?" Thấy Lâm Sơ thất thần nghĩ đến Ninh Viễn hầu, Thẩm Thanh Yến không khỏi ghen, giọng nói lộ rõ mùi chua lè.

"Hả?" Lâm Sơ trừng to mắt, ngây ngốc.

"Ông ấy tuổi tác đã lớn, sớm có vợ con, thay vì thích người như thế, không bằng nhìn ta đi." Thẩm Thanh Yến nắm tay Lâm Sơ, đặt lên ngực mình: "Ta chỉ lớn hơn em ba tuổi, chưa cưới vợ, cũng không có thiếp thất. Em gả cho ta, cả Đoan Vương phủ đều là của em."

Lời tỏ tình bất ngờ khiến Lâm Sơ đỏ bừng mặt, tai nóng ran.

Cậu rụt tay về, tim đập thình thịch loạn nhịp.

"Điện hạ hiểu lầm rồi, em chỉ cảm thấy Ninh Viễn hầu có chút quen thuộc thôi, ông ấy tuổi tác đủ để làm cha em rồi, sao em có thể có loại ý nghĩ kia chứ."

Nghe vậy, Thẩm Thanh Yến mới thở phào.

Nhớ lại ánh mắt Ninh Viễn hầu vừa rồi nhìn chằm chằm Lâm Sơ không chớp, hắn thấy khó chịu trong lòng.

Lâm Sơ là bảo vật của hắn, kẻ khác không được phép mơ tưởng.

Nói thêm vài câu, có lẽ vì rời xa hoa U Đàm quá lâu, Lâm Sơ thấy cơ thể hơi khó chịu, gối đầu lên đùi Thẩm Thanh Yến rồi ngủ thiếp đi.

Xe ngựa về tới Vương phủ, Thẩm Thanh Yến lập tức bế người xuống, vội vã đưa về phòng.

Vừa bước vào, mùi hoa nồng đậm phả vào, Thẩm Thanh Yến lập tức cau mày. Bao lâu hắn cũng không thể quen được mùi hương hoa U Đàm.

Ngâm trong hương hoa càng lâu, tổn hại cho thân thể hắn càng nặng.

Bây giờ chỉ cần ngửi thôi, hắn đã thấy ngực đau nhói khó chịu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...