🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 35: ☀️Chương 33: Lâm Sơ, ta hối hận rồi, thật sự rất hối hận

Khi Lâm Sơ tỉnh lại, trên người vẫn còn đau, tứ chi cũng nhức mỏi, cậu chỉ mới khẽ động ngón tay đã cảm thấy toàn thân như sắp bị bẻ gãy, ánh mắt vì đau đớn dữ dội mà như dâng đầy sương mù, hận không thể lại ngất đi lần nữa.

Đôi mắt đẫm hơi nước ấy nhìn sang Thẩm Thanh Yến đang ngủ thiếp đi bên giường.

Trong mắt Lâm Sơ thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Chỉ mới hôn mê một lúc, sao điện hạ lại tiều tụy đến vậy?

Trước mặt cậu là khuôn mặt xanh xao, râu chưa được xử lý, quần áo thì nhăn nhúm, thoạt nhìn có chút chật vật. Đây vẫn là vị điện hạ sạch sẽ cẩn thận ngày thường sao?

Đang suy nghĩ, đôi mắt sâu thẳm kia bỗng mở ra, chạm vào ánh mắt cậu.

Thẩm Thanh Yến đã nhiều ngày đêm canh giữ bên cạnh Lâm Sơ, sớm đã mệt mỏi không chịu nổi, chỉ là gắng gượng rồi ngả người ngủ ngay tại đây. Nhưng giấc ngủ của hắn rất nông, chỉ cần nghe thấy động tĩnh của Lâm Sơ là sẽ tỉnh lại.

Chỉ có điều, mỗi lần tỉnh dậy, nhìn thấy Lâm Sơ vẫn còn hôn mê, trong lòng hắn lại tràn đầy khổ sở.

Dần dần, hắn trở nên như chim sợ cành cong, ngay cả khi Lâm Sơ thật sự tỉnh lại, hắn cũng sợ đó chỉ là một giấc mơ.

Lúc này nhìn thấy đôi mắt đen láy của Lâm Sơ mở ra, đáng thương nhìn hắn, Thẩm Thanh Yến sững sờ trong chốc lát, sau đó mới ý thức được đây không phải mơ, Lâm Sơ thật sự đã tỉnh!

Thẩm Thanh Yến vội vàng đứng lên, nhưng vì ngồi quỳ quá lâu, chân tê dại, suýt nữa ngã xuống. Hắn chẳng kịp quan tâm, vội vàng loạng choạng đi rót nước cho Lâm Sơ.

Tay run run cầm chung trà, suýt chút nữa làm đổ nước.

Hắn bưng chén đến bên cạnh Lâm Sơ, nói: "Em đã hôn mê ba ngày, không ăn không uống gì. Uống chút nước trước đã."

Ba ngày nay, sợ cậu chịu không nổi, Thẩm Thanh Yến mỗi ngày đều dùng ngón tay chấm chút nước thấm lên môi cậu.

Đôi môi Lâm Sơ đã khô nứt, chẳng còn sắc đỏ tươi nhuận như xưa. Nghe Thẩm Thanh Yến nói vậy, cậu mới ý thức mình thật sự rất khát, đưa đầu lưỡi liếm môi khô nứt, trong lòng chấn động – cậu đã hôn mê tận ba ngày?

Vậy điện hạ đã luôn ở bên cạnh trông chừng chờ cậu tỉnh lại?

Trong ngực cậu dâng lên một cảm giác căng đầy, vừa chua xót vừa xúc động.

Điện hạ đối xử với cậu tốt đến mức nào cơ chứ?

Bắt gặp ánh mắt quan tâm của Thẩm Thanh Yến, Lâm Sơ gần như quên mất cơ thể không khỏe, định ngồi dậy để uống nước. Nhưng vừa cử động, cơn đau dữ dội lại tràn tới khiến sắc mặt cậu tái nhợt, thở hổn hển không ngừng.

Thẩm Thanh Yến vẫn luôn chú ý đến cậu, thấy sắc mặt cậu thay đổi thì vội hỏi: "Sao vậy, đau ở đâu?"

Lâm Sơ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, ngượng ngùng nói: "Điện hạ, ta có lẽ không thể ngồi dậy uống nước... tứ chi còn đau, chỉ cần động một chút là đau."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...