🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 32: ☀️Chương 30: Lâm Sơ, sinh thần vui vẻ

Lâm Sơ sợ đến run người, sắc mặt trắng bệch.

Nỗi hoảng loạn mãnh liệt khiến cậu quên mất phải giữ khoảng cách với điện hạ, như người chết đuối vớ được cọng rơm, cậu ôm chặt lấy vòng eo rắn chắc của Thẩm Thanh Yến, vùi mặt vào ngực hắn, khóc nức nở không thành tiếng.

Những giọt nước mắt đong đầy trong mắt, chỉ cần khẽ chớp đã lăn xuống, thấm ướt ngực áo của Thẩm Thanh Yến.

Cậu thậm chí không dám khóc lớn, sợ làm Thẩm Thanh Yến mất thể diện.

Nhưng chính vì cậu càng cẩn thận như vậy, trái tim Thẩm Thanh Yến lại càng đau hơn.

Ngón tay thon dài khẽ vuốt một lọn tóc bên thái dương của Lâm Sơ, trong mắt đầy tự trách.

Rõ ràng biết Lâm Sơ ngoan ngoãn xinh đẹp, dễ bị người ta nhòm ngó, hắn không nên để cậu một mình ở nơi này.

Hôm nay là sinh thần của Lâm Sơ, vậy mà hắn lại để cậu có một ký ức tệ hại như thế.

Hắn cúi mắt xuống, dịu dàng nói: "Đừng khóc, ta đưa ngươi về."

Nghe nói không cần phải ở lại đây nữa, Lâm Sơ vội vàng gạt nước mắt, muốn đứng dậy.

Nhưng vừa mới gượng người, đôi chân lại không chịu nghe lời mà run rẩy, suýt nữa ngã về phía trước. Thẩm Thanh Yến vội vàng đỡ lấy cậu, lo lắng hỏi: "Sao thế? Có chỗ nào không khỏe à?"

Lâm Sơ lắc đầu, đuôi mắt còn vương sắc hồng sau khi khóc, càng làm dung nhan thêm lay động lòng người.

"Chân... mềm nhũn..." Cậu khẽ nói.

Thẩm Thanh Yến cắn môi, không nói gì, lập tức cúi người đưa tay vòng qua dưới gối Lâm Sơ, bế ngang cậu lên. Ngay trước mặt bao người trong yến tiệc, hắn cứ thế ôm Lâm Sơ rời đi.

Đợi bọn họ đi rồi, mọi người mới hoàn hồn lại.

Vừa rồi cảnh Thẩm Thanh Yến nổi giận vì Lâm Sơ, ai cũng thấy rõ. Mà sự che chở cùng thương tiếc dành cho Lâm Sơ, tuyệt không phải giả vờ.

Đoan Vương thật sự xem mỹ nhân nhỏ nuôi ở biệt viện này là báu vật trong lòng, khiến tất cả mọi người đều hiểu rằng: Lâm Sơ không phải người họ có thể vọng tưởng.

......

Ngoài cổng Hầu phủ, Thẩm Thanh Yến ôm Lâm Sơ đặt lên xe ngựa.

Mọi hành động của hắn đều vô cùng cẩn thận, sợ lỡ tay làm cậu bị thương. Nhìn áo ngoài của Lâm Sơ hơi xộc xệch, lại nghĩ đến trên đó còn vương hơi thở của kẻ khác, ánh mắt hắn trầm xuống, đưa tay muốn cởi áo ngoài của Lâm Sơ, thay bằng áo của mình.

Nhưng động tác ấy lại khiến Lâm Sơ nghĩ tới điều gì đó, trong mắt đầy vẻ sợ hãi, giọng run run: "Điện hạ... đừng... đừng mà..."

Thẩm Thanh Yến sững người, ngón tay vừa chạm vào vạt áo đã dừng lại.

Hắn biết Lâm Sơ đang sợ, bèn kiên nhẫn giải thích: "Áo ngoài bẩn rồi, ta giúp ngươi thay, mặc áo của ta được không?"

Vừa dứt lời, những giọt nước mắt vừa ngừng lại nay lại im lặng rơi xuống.

Đôi mắt hồ ly trong sáng của Lâm Sơ mở to nhìn hắn không rời, không nói gì, cũng không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ để nước mắt rơi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...