🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 25: ☀️Chương 24: Hắn vẫn làm Lâm Sơ bị vấy bẩn

Điện hạ đã trở về rồi sao?

Lông mi Lâm Sơ khẽ run, ngẩng nhìn Uyển Hương, trong mắt nàng tràn đầy vui mừng.

Từ ngày bị điện hạ dọa kia, hắn đã có một khoảng thời gian không hề đến biệt viện. Lâm Sơ thường nghĩ, có phải vì điện hạ vẫn còn giận mình hay không.

Cậu từng muốn giải thích với Thẩm Thanh Yến, nhưng ngay cả bóng dáng người ấy cũng chẳng thấy đâu.

Giờ biết được điện hạ đã đến biệt viện, cậu cũng chẳng buồn ngắm tuyết nữa, quay sang hỏi Uyển Hương: "Điện hạ đang ở đâu?"

"Hẳn vẫn còn ở tiền viện... Ai, công tử, ngài đi đâu vậy?" Lời Uyển Hương vừa dứt, đã thấy Lâm Sơ giẫm lên lớp tuyết, bước chân nhẹ nhàng hướng về tiền viện.

"Công tử, ngài nên chờ điện hạ đến đây thì hơn, nô tỳ sợ ngài lại cảm lạnh mất!" Uyển Hương vội đi theo, lo lắng ra mặt.

Đã nhiều ngày nay Lâm Sơ cứ ngồi trong sân ngắm tuyết, chịu gió lạnh, Uyển Hương sợ cậu bị nhiễm lạnh, lo không yên lòng.

"Không sao." Lâm Sơ ho khẽ một tiếng, chỉ nghĩ đến việc sắp được gặp điện hạ, cả người dường như nhẹ hẫng, chẳng còn thấy mệt mỏi.

Vừa ra đến cổng viện Cẩm Phong, cậu đã va phải một thân ảnh cao lớn.

Mùi hương lạnh lẽo quen thuộc, xen lẫn nồng nặc mùi máu xộc thẳng vào mũi. Lâm Sơ đi vội quá, cả người đâm sầm vào lồng ngực đối phương. Một đôi bàn tay nóng bỏng vững chắc ôm chặt lấy eo cậu. Thân mình mềm nhũn, lông mi run rẩy, vừa ngước mắt đã chạm phải đôi con ngươi thâm trầm, lạnh lẽo của Thẩm Thanh Yến.

Khuôn mặt Lâm Sơ tràn đầy vui mừng: "Điện hạ, ngài đã trở lại rồi?"

Thẩm Thanh Yến chỉ nhìn cậu một cái, rồi rất nhanh buông tay ra.

Cơ thể Lâm Sơ lảo đảo, suýt nữa ngã, may có Uyển Hương kịp đến đỡ, còn vội vàng hành lễ chào Thẩm Thanh Yến.

Thẩm Thanh Yến khẽ đáp một tiếng rồi lui về sau một bước, kéo ra một khoảng cách với Lâm Sơ.

Nét vui trong mắt Lâm Sơ thoáng khựng lại, nhưng vừa thấy trên áo gấm trắng như tuyết của Thẩm Thanh Yến vấy đầy máu đỏ, lập tức biến thành hoảng hốt cùng lo lắng.

Giờ khắc này, Thẩm Thanh Yến trông chẳng khác nào vừa bước ra từ Quỷ Môn Quan, trên áo, trên mặt, trên tay toàn là máu, như cành mai đỏ nở rộ trên nền tuyết trắng, ẩn giấu sát khí lạnh người.

Uyển Hương sợ đến mức mặt trắng bệch, lùi sang một bên, chẳng dám liếc nhìn thêm.

Chỉ có Lâm Sơ là không hề dời mắt. Cậu chăm chú nhìn Thẩm Thanh Yến, không chớp mắt.

Cậu đưa tay định chạm vào bàn tay dính máu kia, nhưng bị Thẩm Thanh Yến khẽ né tránh.

Giọng Lâm Sơ run run hỏi: "Điện hạ, ngài bị thương sao?"

"Không có." Thẩm Thanh Yến cúi mắt: "Đây đều là máu của kẻ khác."

"À..." Nghe vậy, tảng đá trong lòng Lâm Sơ mới rơi xuống, khẽ thở phào: "Điện hạ không bị thương thì tốt rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...