Chương 24: ☀️Chương 23: Không muốn mất khống chế
Sau lưng Lâm Sơ có một vết bớt hình con bướm.
Lời Thẩm Minh Duẫn nói vẫn còn vang bên tai, khoảnh khắc nhìn thấy vết bớt đó, đầu óc Thẩm Thanh Yến lập tức trống rỗng, máu trong người dường như chảy ngược, đến mức ngay cả hô hấp cũng ngưng lại trong chốc lát.
Thì ra Thẩm Minh Duẫn không hề lừa hắn.
Hắn ta và Lâm Sơ...
Thẩm Thanh Yến nhắm mắt, trong lòng cuồn cuộn một cảm xúc không gọi tên được, càng lúc càng căng đầy. Nghĩ đến khả năng Lâm Sơ từng bị Thẩm Minh Duẫn chạm vào, đôi mắt hắn càng đỏ thẫm, hơi thở cũng trở nên dồn dập. Đặt tay lên vết bớt trên người Lâm Sơ, cảm nhận được thân thể người kia run rẩy, hắn buộc bản thân phải bình tĩnh lại.
"Điện hạ..."
Giọng Lâm Sơ mang theo chút nghẹn ngào.
Ngoan ngoãn, mềm yếu, lại khiến người ta chỉ muốn hung hăng bắt nạt — thanh âm ấy vương bên tai, làm ngọn lửa trong ngực Thẩm Thanh Yến càng khó kìm xuống.
Hắn cúi xuống bên tai Lâm Sơ, nghiến răng nói: "Lâm Sơ, tại sao Thẩm Minh Duẫn lại biết sau lưng ngươi có vết bớt?"
Sắc mặt Lâm Sơ thoáng ngẩn ra, hàng mi vẫn còn đọng nước mắt khẽ run, cậu nghi hoặc đáp: "Trên người ta có vết bớt sao?"
Vết bớt hình bướm đó mọc ở ngay sau thắt lưng, thấp xuống thêm chút nữa chính là bờ mông trắng mịn. Vị trí ấy, Lâm Sơ không thể thấy, cũng không thể chạm đến nên tất nhiên cậu không biết trên người mình có một dấu vết như vậy.
Ngay cả bản thân Lâm Sơ cũng không biết, vậy mà Thẩm Minh Duẫn lại thấy được. Bàn tay Thẩm Thanh Yến đang siết lấy eo Lâm Sơ vô thức tăng thêm lực, ngón tay in hằn dấu chiếm hữu trên làn da mềm mại, trong mắt hắn là ghen tuông không cách nào tiêu tan.
Hắn không dám nghĩ Thẩm Minh Duẫn phát hiện bằng cách nào. Chỉ vừa tưởng đến thôi, ngực hắn đã đau nhói khó chịu.
Lâm Sơ thì không biết trong lòng Thẩm Thanh Yến đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy hôm nay điện hạ quá mức đáng sợ.
Giữa cậu và Thẩm Minh Duẫn chưa từng có gì xảy ra, cậu cũng không hiểu sao Thẩm Minh Duẫn lại biết trên người mình có vết bớt — thật sự quá kỳ quái.
Trước đây, cậu từng thề trước mặt Thẩm Thanh Yến rằng bản thân và Thẩm Minh Duẫn tuyệt không liên quan, để điện hạ tin tưởng. Thế mà bây giờ, Thẩm Minh Duẫn lại biết đến cả bí mật như vết bớt, bảo sao điện hạ không tức giận.
Điện hạ nhất định nghĩ cậu đang lừa dối.
Nghĩ vậy, Lâm Sơ thấy tủi thân không rõ nguyên do. Giữa cậu và Thẩm Minh Duẫn rõ ràng không có gì, vậy mà điện hạ chẳng tin, còn nổi giận dữ dội với cậu.
Nước mắt dồn ở hốc mắt cuối cùng cũng không nén được mà rơi xuống. Cậu cắn môi, vùi mặt vào gối, nước mắt lặng lẽ thấm ướt vải.
Bờ vai trắng nõn lộ ra ngoài không khí khẽ run, cậu khóc đến không thể dừng lại.
Lâm Sơ khóc rất khẽ, nhưng Thẩm Thanh Yến vẫn nghe thấy.
Bạn thấy sao?