Chương 23: ☀️Chương 22: Vết bớt hình con bướm
Thẩm Thanh Yến sững bước, xoay người, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Thẩm Minh Duẫn.
Trong lòng hắn cực kỳ bất mãn khi thấy Thẩm Minh Duẫn muốn dò hỏi chuyện của Lâm Sơ.
"Chuyện của Lâm Sơ không cần nhị hoàng tử phải bận tâm."
Nói xong, Thẩm Thanh Yến định rời đi, nhưng Thẩm Minh Duẫn lại như chẳng hề nhận ra sự khó chịu của hắn, vẫn tiếp tục nói: "Giờ này chắc Lâm Sơ cũng đã biết thân phận của ta rồi. Cửu hoàng thúc, phiền thúc giúp ta chuyển lời xin lỗi đến cậu ấy, ta không cố ý lừa gạt cậu ấy."
Thẩm Thanh Yến lạnh lùng cười khẩy, chẳng buồn đáp lại.
Hắn nào có rộng lượng như thế.
Nghĩ đến việc Thẩm Minh Duẫn từng ở nhà Lâm Sơ nửa tháng, hắn hận không thể đuổi hắn ta thật xa khỏi Lâm Sơ.
Nhưng Thẩm Minh Duẫn lại không chịu buông tha. Đôi mắt dài hẹp hơi nheo lại, ánh nhìn tràn đầy tà khí, hắn ta cố tình đi sát lại bên cạnh Thẩm Thanh Yến, hạ giọng nói: "Chẳng lẽ Cửu hoàng thúc không tò mò, nửa tháng ta ở nhà Lâm Sơ, ta đã làm gì?"
Lâm Sơ đẹp như thế, đến mức ngay cả Thẩm Thanh Yến vốn lạnh lùng vô tình cũng động lòng, huống chi là Thẩm Minh Duẫn vốn nổi tiếng phong lưu?
Thân thể Thẩm Thanh Yến thoáng cứng lại. Thực ra hắn hoàn toàn có thể xoay người bỏ đi, nhưng lúc này chân như mọc rễ, không cách nào nhúc nhích. Chuyện cũ giữa Lâm Sơ và Thẩm Minh Duẫn như cái gai mắc trong lòng, khiến hắn khó chịu vô cùng.
Thẩm Minh Duẫn bật cười: "Nửa tháng đó, Lâm Sơ đối xử với ta không tệ. Khi thì cho ta uống thuốc, khi thì giúp ta lau người. Cửu hoàng thúc cũng biết đấy, Lâm Sơ xinh đẹp đến thế, ta sao có thể nhịn không chạm vào cậu ấy?"
"Cậu ấy ngoan ngoãn nghe lời, mặc ta muốn thế nào thì thế ấy. Ban đêm, dưới thân ta, cậu ấy kêu lên thật dễ nghe..."
Lời còn chưa dứt, một quyền mạnh mẽ đã giáng thẳng vào mặt hắn ta. Thẩm Thanh Yến ra tay cực nhanh, Thẩm Minh Duẫn chưa kịp phản ứng đã bị đánh ngã lăn ra đất.
Nghe những lời sỉ nhục ấy nhắm vào Lâm Sơ, Thẩm Thanh Yến không kìm nổi cơn giận, lao tới túm lấy vạt áo hắn ta, lại tung thêm một quyền dữ dội.
Khóe miệng Thẩm Minh Duẫn trào máu, nhưng hắn ta vẫn bật cười, nhìn dáng vẻ tức giận đến mất kiểm soát của Thẩm Thanh Yến, thầm nghĩ: Hóa ra vị Cửu hoàng thúc vốn điềm tĩnh lạnh nhạt này cũng có lúc như vậy.
"Khụ khụ... Cửu hoàng thúc, chẳng lẽ ngươi không tin lời ta nói sao?"
"Câm miệng!" Thẩm Thanh Yến không thèm nghe thêm, lại giáng thêm một cú đấm khiến Thẩm Minh Duẫn gần như không còn sức phản kháng.
Hai người đánh nhau ngay trước cổng cung, chẳng mấy chốc đã khiến thị vệ canh giữ chú ý. Thấy Đoan Vương điện hạ và nhị hoàng tử ẩu đả, bọn thị vệ đều nhìn nhau, chẳng biết có nên can ngăn không.
Mãi đến khi Lý công công – người hầu cận bên cạnh Tuyên Minh đế – chạy đến, mới dẹp được màn kịch lố này.
"Ôi chao, hai vị điện hạ, sao lại ra nông nỗi này? Đang yên lành sao lại động thủ?"
Bạn thấy sao?