🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 15: ☀️Chương 14: Không chỗ nào nương nhờ

Lâm Sơ khẽ rũ mi mắt xuống, trong đôi mắt vốn trong trẻo ấy thoáng hiện nét u sầu rồi lại nhanh chóng biến mất như chưa từng tồn tại.

Cậu dựa vào lòng ngực Thẩm Thanh Yến, thân thể run rẩy dần dần được đối phương trấn an mà bình ổn lại, hơi thở không còn gấp gáp nữa, chỉ khẽ ho vài tiếng rồi cũng ngừng.

"Sơ nhi......" Liễu thị ở bên cạnh lo lắng nhìn.

Sau khi đã trấn tĩnh, Lâm Sơ mới quay sang Thẩm Thanh Yến nói: "Điện hạ, ta không sao."

Thẩm Thanh Yến cau mày nhìn cậu vài lần, thấy sắc mặt cậu đã không còn tái nhợt như trước, mới nới lỏng vòng tay đang ôm.

Lâm Sơ xoay người nhìn về phía Liễu thị, nở nụ cười: "Mẹ, con trở về thăm hai người đây."

Liễu thị lại nhìn Thẩm Thanh Yến, rồi nhìn con trai. Vừa rồi bà nghe bọn lưu manh gọi Thẩm Thanh Yến là Vương gia, hiện giờ trong kinh chỉ còn Đoan Vương ở lại, còn các Vương gia khác đều đã về đất phong. Như vậy, người trước mặt đây chính là Đoan Vương điện hạ!

Nghĩ đến trước đó Lâm Sơ từng nói gặp được quý nhân, hiện giờ còn hầu hạ bên người quý nhân, thì vị quý nhân trong miệng cậu...

Liễu thị không kìm được kéo Lâm Sơ lại, nhỏ giọng hỏi: "Sơ nhi, con nói chủ tử của con, chẳng lẽ chính là Đoan Vương điện hạ?"

Lâm Sơ gật đầu.

Nghe vậy, Liễu thị lại càng bất an: "Người tôn quý như thế, đâu phải chúng ta có thể với tới. Con ở cạnh Đoan Vương, phải hết sức cẩn trọng."

Đoan Vương vừa rồi đã ra mặt giúp cả nhà, bà vô cùng cảm kích. Nhưng nghĩ đến cảnh Đoan Vương trước bao người mà ôm ấp con trai mình, trong lòng bà lại thấy bất ổn.

Những bậc quyền quý như thế có thể vì một lúc hứng thú, hoặc động lòng thương hại mà ra tay giúp đỡ. Nhưng một khi đã chán thì so với ai khác còn bạc tình hơn.

Sơ nhi lại đẹp như vậy, Đoan Vương rất có thể chỉ là thấy mới lạ. Mai này hắn cưới vợ, Vương phi sao có thể dung thứ sự tồn tại của một nam sủng?

Lâm Sơ không biết mẹ mình đã hiểu lầm mối quan hệ giữa mình và Thẩm Thanh Yến, cậu cười nói: "Mẹ yên tâm, con có chừng mực. Hơn nữa, điện hạ rất tốt, con hầu hạ ngài ấy còn được ban thưởng rất nhiều."

Nói rồi, cậu lấy ra số vàng bạc châu báu mà Thẩm Thanh Yến đã ban trước đó. Một nửa để lại cho gia nhân trong biệt viện, phần còn lại đều đưa cho Liễu thị.

Liễu thị nhìn đống châu báu ấy mà choáng váng.

"Đây... đều là điện hạ ban cho con?"

"Đúng vậy." Lâm Sơ cười, mắt cong cong: "Mẹ, hãy đem số này đổi thành tiền rồi vào nội thành mua một căn nhà."

Dù không mua nổi nhà lớn, nhưng chỉ cần một căn nhỏ trong nội thành, cả nhà dọn đi, cũng tốt hơn phải sống trong cảnh lo lắng sợ hãi như ở đây.

"Chuyện chuyển nhà này cũng đừng nói với Lâm Lão Ngũ."

Lâm Lão Ngũ chính là cha của Lâm Sơ, đã lâu lắm rồi cậu không còn gọi ông ta là cha.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...