🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: ☀️Chương 13: Không sao đâu, Lâm Sơ

Mấy ngày liên tiếp, Lâm Sơ đều được Thẩm Thanh Yến cầm tay dạy viết chữ. Nhìn những chữ mình viết ra, tuy còn rất vụng về nhưng trong lòng Lâm Sơ lại vui mừng khôn xiết.

Thân thể cậu cũng nhờ được chăm sóc tỉ mỉ mỗi ngày mà khá hơn nhiều. Hôm đó, sợ Lâm Sơ cả ngày ở trong phủ buồn chán, Thẩm Thanh Yến hỏi: "Có muốn ra ngoài một chút không?"

Lâm Sơ nghe vậy, vội vàng gật đầu lia lịa.

Cậu đã lâu chưa về nhà, lần trước điện hạ ban cho cậu bao nhiêu vàng bạc châu báu, cậu còn chưa đem về.

Vốn dĩ cậu cũng muốn về nhà một chuyến, nhưng ngày nào điện hạ cũng ở bên cạnh, cậu sợ làm điện hạ mất hứng nên chẳng dám nói ra.

Bây giờ nghe Thẩm Thanh Yến chủ động nhắc đến, cậu ngập ngừng hỏi: "Điện hạ, ta có thể về nhà một chuyến không?"

"Được."

Thẩm Thanh Yến trầm ngâm một chút rồi nói: "Ta đi cùng ngươi."

Điện hạ... đi cùng cậu?

Lâm Sơ ngẩn ra, cậu sống ở nơi ngoại thành đơn sơ như thế, điện hạ thân phận cao quý, sao có thể đi cùng cậu chứ?

"Không muốn à?" Thẩm Thanh Yến nhíu mày. La Quan còn có thể đi theo cậu về, lẽ nào đến lượt hắn lại trở nên khó xử?

Thấy ánh mắt Thẩm Thanh Yến dần lạnh xuống, Lâm Sơ rụt cổ lại: "Điện hạ không chê thì tất nhiên là được."

......

Đây là lần đầu tiên Lâm Sơ cùng Thẩm Thanh Yến ra ngoài, so với lần trước một mình cậu ngồi xe ngựa, hôm nay chiếc xe rõ ràng xa hoa, rộng rãi hơn hẳn.

Thân xe chạm khắc hoa văn tinh xảo, trang trí bằng hình thụy thú, bên trong lại có bàn nhỏ, đệm mềm đầy đủ.

Vừa lên xe, cậu đã bị Thẩm Thanh Yến ôm vào lòng, trên người khoác áo lông chồn trắng dày cộm, trong tay còn cầm lò sưởi điện hạ đưa cho. Khuôn mặt nhỏ bị gió thổi đông cứng đến trắng bệch, tựa như một khối ngọc lạnh tỏa ra khí lạnh.

Thẩm Thanh Yến cảm nhận cơ thể lạnh lẽo trong ngực mình, càng ôm càng thấy sao vẫn không đủ ấm.

Hắn nhíu chặt mày, có chút hối hận: "Còn chưa phải mùa đông, mới chỉ gió thu mà thân thể đã lạnh đến thế này. Sớm biết vậy đã không cho ngươi ra ngoài."

Lâm Sơ dạo gần đây luôn được Thẩm Thanh Yến ôm đi ôm lại, dần dần cậu cũng quen với sự tiếp xúc ấy.

Cậu ngoan ngoãn để điện hạ ôm eo, đôi mắt lại lúng túng nhìn người trước mặt, cứ như nếu điện hạ đổi ý thì cậu sẽ khóc ngay tại chỗ vậy.

Bị ánh mắt ngập nước ấy nhìn đến mềm lòng, Thẩm Thanh Yến ho khẽ một tiếng để che giấu: "Ngốc quá."

"Điện hạ thật tốt."

Giọng Lâm Sơ mềm nhẹ như một khối bông, khiến tay Thẩm Thanh Yến đang đặt trên eo cậu bất giác siết chặt hơn.

Xe ngựa một đường chạy về phía ngoại thành, dừng lại trước cửa nhà Lâm Sơ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...