🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 13: ☀️Chương 12: Người khác chạm vào ngươi, ngươi cũng đỏ mặt như vậy sao?

Biệt viện rộng lớn trong Vương phủ, Thẩm Thanh Yến ôm Lâm Sơ đi một mạch từ hoa viên đến thư phòng. Trên đường không biết bao nhiêu ánh mắt nhìn thấy, nghĩ đến đó, Lâm Sơ đã xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt.

Tuy đây không phải lần đầu bị Thẩm Thanh Yến bế, nhưng là lần đầu giữa chốn đông người như vậy. Cậu vội vàng vùi chặt khuôn mặt nhỏ vào ngực Thẩm Thanh Yến, sợ bị người khác nhìn thấy.

Quá mất mặt.

Cậu vốn cũng giống như những hạ nhân khác trong phủ, đều là nghe điện hạ sai khiến. Kết quả lại bị điện hạ ôm đi giữa đường, nếu để người ta thấy thì còn biết nghĩ về cậu ra sao.

Nhưng lời điện hạ nói cũng không sai. Thật sự cậu chỉ cần đi vài bước đã thở dốc dữ dội, đặc biệt từ khi nuôi cổ, thân thể càng ngày càng yếu.

Một trận gió thu thổi qua, Lâm Sơ không nhịn được ho khẽ một tiếng. Cánh tay ôm lấy cậu lập tức siết chặt, Thẩm Thanh Yến xoay người, che kín gió lạnh cho hắn trong ngực mình.

Chẳng mấy chốc, cơn ho dừng lại. Lâm Sơ mặt đỏ bừng, nép trong ngực Thẩm Thanh Yến, khóe mắt vẫn vương chút hơi nước do ho còn chưa dứt. Trông cậu tuy yếu ớt bệnh tật, nhưng lại vô cùng khiến người ta thương mến.

Thẩm Thanh Yến cúi mắt nhìn, hơi thở khựng lại.

Hắn bước nhanh đẩy cửa thư phòng, thả cậu xuống đất, khẽ tách ra một khoảng.

Hai chân Lâm Sơ vừa chạm đất đã lảo đảo, may mà Thẩm Thanh Yến kịp thời đỡ lấy.

Lấy lại tinh thần, Lâm Sơ khẽ cắn môi, ngẩng lên nhìn hắn. Đôi mắt trong veo, nhưng lúc này lại ánh lên chút hơi nước, khiến lòng người rung động.

Thẩm Thanh Yến cố giữ bình tĩnh, nhưng khi thấy mặt cậu vẫn đỏ hồng đến thế, trong lòng không khỏi xao động.

Rõ ràng là người bước ra từ lâu Túy Nguyệt, vậy mà tính tình lại thuần đến vậy, chỉ cần ôm một cái đã ngượng ngùng thành ra thế.

Không hiểu sao, ngón tay Thẩm Thanh Yến khẽ mân mê chiếc ngọc ban chỉ, ánh mắt sâu thêm vài phần.

Bất chợt, hắn đưa tay vén lọn tóc rũ bên thái dương cậu. Nhìn thấy gương mặt đỏ hây hây, sắc hồng còn lan xuống tận cổ, hắn không kiềm được mà chạm nhẹ vào vành tai trắng như ngọc của cậu, khẽ xoa nắn.

Cảm giác ấm áp từ vành tai truyền xuống khiến Lâm Sơ run bắn người.

Bên tai vang lên giọng Thẩm Thanh Yến, lạnh nhạt mà mơ hồ mang theo áp lực: "Khi ở lâu Túy Nguyệt, người khác chạm vào ngươi, ngươi cũng đỏ mặt như vậy sao?"

Lâm Sơ bối rối ngẩng đầu, trong mắt đầy hoang mang: "Không... Chỉ có điện hạ thôi..."

Cậu lắc đầu, cảm giác lỗ tai bị xoa nắn đến mức cả người mềm nhũn.

Thẩm Thanh Yến nghe vậy, không rõ là hài lòng hay khó chịu, chỉ nặng nề nói: "Từ nay không cho ai ôm ngươi nữa."

Lâm Sơ sững sờ: "Cả điện hạ cũng vậy sao?"

"Trừ ta ra." Thẩm Thanh Yến hừ lạnh một tiếng.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh cậu từng bị khách nhân trong lâu Túy Nguyệt ôm ấp, trong lòng hắn đã dấy lên một ngọn lửa khó dập, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng, giọng nói cũng chan đầy sự chiếm hữu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...