🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: ☀️Chương 10: Cậu thật sự hâm mộ

Tay La Quan run lên, suýt chút nữa cầm không vững con dao nhỏ.

Đối diện với ánh mắt của Thẩm Thanh Yến như muốn giết người, La Quan cắn răng, căng da đầu lấy máu cho xong.

Thẩm Thanh Yến đã sớm chuẩn bị sẵn hòm thuốc đặt bên cạnh, lấy ra một lọ kim sang dược được ban tặng, cẩn thận rắc bột thuốc lên lòng bàn tay trắng muốt của Lâm Sơ.

Hắn không quay đầu lại, chỉ phân phó: "Đem thuốc huyết đưa đến Hầu phủ Ninh Viễn."

"Vâng."

La Quan không dám ở lại thêm một khắc, sợ Thẩm Thanh Yến tìm mình gây phiền toái, vội vàng rời đi.

Thuốc bột rắc lên miệng vết thương vừa đau vừa ngứa, Lâm Sơ không nhịn được co người lại, nhưng cổ tay mảnh khảnh đã bị Thẩm Thanh Yến giữ chặt: "Đừng động, không bôi thuốc đàng hoàng sẽ để lại sẹo."

"Vâng."

Lâm Sơ không dám nhúc nhích, chỉ có thể ngây ngốc nhìn Thẩm Thanh Yến băng bó cho mình.

Có lẽ vì mất máu nên môi cậu trở nên tái nhợt, đầu óc cũng choáng váng. Trong đôi mắt mơ hồ phản chiếu gương mặt hoàn mỹ không tì vết của Thẩm Thanh Yến – hàng mi dài, mí mắt mỏng lạnh, đôi mắt phượng đen nhánh không nhìn ra cảm xúc, chỉ có môi mỏng mím chặt, như đang lo lắng điều gì.

Là đang lo lắng cho mình sao?

Ý nghĩ bất chợt hiện lên khiến Lâm Sơ thấy buồn cười.

Một người nhỏ bé, không quan trọng như cậu, sao có thể khiến điện hạ lo lắng. Nghĩ lại, chắc điện hạ lo cho con cổ trùng trong người cậu thôi, dù sao thứ đó là để cứu mạng người khác.

Không biết người khiến điện hạ hao tâm tổn trí muốn cứu kia là nhân vật thế nào.

Trong lòng Lâm Sơ bất giác dấy lên chút hâm mộ.

Từ nhỏ đến lớn, cậu quen với việc che chở người thân, nhưng khi mưa gió giáng xuống chính mình thì lại chẳng bao giờ có ai che chắn.

Nếu trên đời cũng có người dốc hết tâm tư chỉ để cứu mạng cậu, chắc hẳn cậu sẽ không cam tâm, thoải mái chấp nhận cái chết như bây giờ.

"Xong rồi."

Thẩm Thanh Yến băng bó vết thương cho Lâm Sơ xong, trong lòng không khỏi hối hận vì đã để La Quan lấy máu. Người luyện võ quanh năm đâu biết nhẹ tay, lần sau vẫn nên tự mình làm thì hơn.

"Những ngày tới miệng vết thương không được dính nước, cũng đừng xách đồ nặng. Có gì cần thì sai hạ nhân làm." Thẩm Thanh Yến dặn dò.

Lâm Sơ hoàn hồn, mỉm cười với hắn: "Đã biết thưa điện hạ."

Nụ cười ngoan ngoãn, ngọt ngào, khóe mắt cong cong như hồ ly nhỏ câu nhân, khiến người ta dễ dàng tin lời cậu.

Thẩm Thanh Yến chăm chú nhìn cậu: "Lần này ngươi đã có công lớn vì việc nuôi cổ, có muốn ban thưởng gì không?"

Lâm Sơ nghĩ một lát: "Vàng bạc châu báu, cái gì cũng được."

Vẫn là hồ ly nhỏ tham tiền.

Thẩm Thanh Yến khẽ cười: "Trừ cái đó ra, còn muốn gì khác không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...