🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 87: ✨ Chương 79: Đính hôn

Edit + beta: Văn Văn.

Quả nhiên chẳng bao lâu người thừa kế mới về ấy của nhà họ Ngôn đã ghé thăm.

Vì Đại Ninh đã báo trước nên lúc này ông Kỷ tỏ vẻ rất bình tĩnh.

Đám giúp việc thò đầu ra nhìn, họ không biết hai nhân vật làm mưa làm gió đó lần lượt đến đây thăm hỏi nhằm mục đích gì, nhìn còn tưởng đại nạn sắp tới nơi. 

Ngôn Cảnh ở lại nhà họ Kỷ rất lâu, đến tối thậm chí ông còn để lại một phần cơm.

Trên bàn ăn, Kỷ Mặc Giác vẫn luôn trầm mặc, ánh mắt u ám nhìn chằm chằm Ngôn Cảnh.

Ngôn Cảnh liếc nhìn hắn, anh cũng không có ý định lấy lòng "cậu em vợ" này, anh cụp mắt đưa chén chè đậu xanh cho Đại Ninh. Kỷ Đại Ninh rất kỹ tính khi uống chè đậu xanh, giữa trời nắng nóng tháng bảy, chè đậu xanh phải đông lạnh và cực ngọt, khi nấu thì đừng nên nấu đậu nhừ quá.

Không biết ông cụ có vừa lòng Ngôn Cảnh không, chứ hắn vô cùng không hài lòng!

Vậy mà ông nội lại đồng ý cho thằng ranh nhà họ Ngôn đính hôn với Đại Ninh!

Lễ đính hôn đã được xác định vào cuối tháng bảy.

Kỷ Mặc Giác nghiến răng hàm sau, nhe răng cười về phía Ngôn Cảnh: “Anh chắc là cậu Ngôn nhỉ, nghe đâu mẹ nhỏ của anh yêu cậu anh, còn yêu đến trên giường luôn. Không lâu trước đây tôi còn gặp cha anh trong một bữa tiệc tối từ thiện, anh đoán xem, ông ta ôm một cô người mẫu, trẻ cỡ nào anh biết không? Cùng lắm chỉ mới 17 tuổi. Tôi thấy nhà anh thú vị nhưo vậy, chẳng lẽ là rắn chuột một ổ [1] sao?”

[1] Ý chỉ bọn xấu cùng một giuộc với nhau.

Ngôn Cảnh dừng động tác lại.

Trong mắt Kỷ Mặc Giác hiện rõ sự ác ý, hắn biết Ngôn Cảnh là tên nói lắp, nhưng mấy chuyện này đều là sự thật bẽ mặt, Ngôn Cảnh không thể phản bác.

Ngôn Cảnh còn chưa kịp lên tiếng, ông cụ đã vỗ bàn, quát lớn: "Kỷ Mặc Giác, cháu lo ăn đi, cái thằng khốn này cháu không biết cách nói chuyện hả."

Dứt lời, ông cụ lại nói chuyện với Ngôn Cảnh: “Tiểu Ngôn, cháu đừng để ý, cái thằng nhóc nhà ông luôn không có phép tắc, ông sẽ dạy dỗ nó thật tốt." 

Kỷ Mặc Giác bĩu môi, vẻ mặt khinh thường.

Hắn chuyên chọc chỗ đau của Ngôn Cảnh, chốc lát lại tỏ vẻ kinh ngạc trước tật nói lắp của anh, chốc lát lại đề cập vết sẹo nơi cổ họng, thậm chí còn nói về hoàn cảnh trưởng thành của Ngôn Cảnh.  

Ông Kỷ tức giận đến mức giậm gậy, chỉ mong đánh Kỷ Mặc Giác một trận.

Ngôn Cảnh mím môi, siết chặt ngón tay.

Dưới gầm bàn, bàn tay mềm mại của Đại Ninh luồn vào tay anh.

Anh nghiêng đầu nhìn cô, Đại Ninh vùi mặt nhỏ ăn cơm, dáng vẻ rất chi nghiêm túc. Trong mắt Ngôn Cảnh hiện lên ý cười, anh thấp giọng nói: “Không sao.”

Anh lặng lẽ nắm tay Đại Ninh, mặc kệ Kỷ Mặc Giác trêu chọc thế nào trong bữa ăn thì sắc mặt anh cũng không thay đổi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...