🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 86: ✨ Chương 78: Lựa chọn

Edit + beta: Văn Văn.

Quan Tái Thường có thể làm sao với Ngôn Cảnh, cả đời gã chỉ yêu sâu sắc mình Lâm Vận Như, không tiếc xông pha khói lửa vì cô, dù Lâm Vận Như đã lấy người khác thì gã vẫn như chú chó trung thành, canh giữ hết lòng bên cạnh cô, không rời nửa bước.

Đứa con đầu lòng của Lâm Vận Như ra đời, lúc ấy gã nhìn thấy mặt mũi đứa bé y như cô, nước mắt sắp trào cả ra.

Lâm Vận Như yêu đứa bé, gã càng như con chó dữ bảo vệ cậu chủ nhỏ.

Không ngờ cậu chủ nhỏ Ngôn Cảnh bị đối thủ ôm mất, lần mất tích này là hơn hai mươi năm. Ai trong nhà họ Ngôn cũng cho rằng Ngôn Cảnh đã chết, Lâm Vận Như thì lấy nước mắt rửa mặt cả ngày, cho dù sinh ra Ngôn Minh Khấu, cô vẫn không thể bước ra khỏi bóng ma.

Bây giờ cuối cùng cũng tìm thấy Ngôn Cảnh, Quan Tái Thường quả là chỉ mong đặt anh vào tròng mắt mình để nhìn.

Tầm mắt gã chuyển sang cô nhóc ma nữ của nhà họ Kỷ kia, nhắm mắt làm ngơ, ra ngoài gọi bác sĩ.

Gã đi ngang qua Lý Minh và Trần Liên Tinh, Lý Minh tỏ vẻ căm giận, bất mãn vì anh cứ vậy đã tha thứ cho Đại Ninh.

Còn Trần Liên Tinh thì lập tức nhìn Quan Tái Thường với ánh mắt nịnh nọt.

Trong lòng Quan Tái Thường buồn cười, gã đã sớm điều tra hết người một nhà Trần Liên Tinh. Cái cô gái này ngu như lợn, hết lần này đến lần khác còn có lòng thấy người sang bắt quàng làm họ.

Đã từng chán ghét cậu Ngôn nói lắp nhà họ, đến cả trường học cũng không cho cậu Ngôn đến, mỗi tháng chỉ xòe tay đòi tiền.

Hiện tại biết thân phận của cậu Ngôn, cô ta ước gì có thể dán mắt lên người Ngôn Cảnh, mấy ngày qua ra vẻ lấy lòng các kiểu, nếu không phải trên người Ngôn Cảnh còn vết đao, có lẽ cô ta đã bò lên giường luôn rồi.

Trái lại Quan Tái Thường không xem thường dạng cô gái bợ đít này, chỉ có điều thủ đoạn của cô ta quá non, hễ cô ta có nửa phần cơ hội chiến thắng Kỷ Đại Ninh, nói không chừng gã còn ra sức giúp.

Nhưng xét về khuôn mặt hay về tâm tư, cô ta có mặt nào so được với con nhóc yêu tinh kia?

Quan Tái Thường vừa rời khỏi, Trần Liên Tinh đã bước vào phòng bệnh, cô ta oán hận nhìn Đại Ninh rồi nói với Ngôn Cảnh: "Anh cũng biết cô ta là ai mà còn ôm cô ta làm gì, cô ta ác độc như vậy, dù cô ta có chết vạn lần cũng không trả hết nợ cho anh. Hay cho da mặt dày còn dám quay về đây, anh đừng để cô ta lừa."

Đại Ninh không nói lời nào, cô hôn lên cằm Ngôn Cảnh.

Môi cô hồng hào và mềm mại.

Ngôn Cảnh nói với Trần Liên Tinh: "Ra ngoài."

"Anh..."

"Cút!"

Trần Liên Tinh giậm chân, căm giận rời đi. Trong lòng cô ta đang hối hận muốn xanh cả ruột! Nếu sớm biết thân phận của Ngôn Cảnh, làm sao cô ta có thể ghét bỏ anh vì tật nói lắp, cô ta đã sớm đồng ý đề nghị lấy Ngôn Cảnh của mẹ mình rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...