🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 82: ✨ Chương 74: Câu chuyện cậu bé chăn cừu

Edit + beta: Văn Văn.

Lời nhắc nhở của Trần Cảnh không làm Đại Ninh sợ, ngược lại khiến Thanh Đoàn sợ chết khiếp.

Nó vô cùng khâm phục trước sự bình thản của Đại Ninh, người bình thường gặp trúng tình huống ấy đã xấu hổ chết mất. Còn Đại Ninh lại xem như chưa có chuyện gì xảy ra, cô chỉ phiền não về sự tồn tại của Triệu Tự.

Rốt cuộc nó cũng không phải là hệ thống đúng chuẩn, nó không thể xóa bỏ ký ức của bất kỳ ai, cả nó và Đại Ninh đều phải chịu mọi thứ xảy ra.

Đại Ninh tỏ ra khó hiểu trước việc Thanh Đoàn lắp bắp.

“Mi sợ cái gì, ta không yêu đương với Triệu Tự, chuyện anh ta đơn phương tình nguyện có thể trách ta à? Vả lại có yêu nhau thì anh ta cũng là bạn trai cũ cơ mà, có ai quy định không cho đổi bạn trai sao?"

Cô che tim mình lại.

“Ta không thích Triệu Tự, anh ta làm ta đau quá." Vì vậy cô chọn Trần Cảnh.

Dù đã qua nhưng nỗi đau bị viên đạn bắn xuyên tim là thật. Ba năm ngủ say, khi tỉnh lại mọi lúc mọi nơi linh hồn cô đều mệt mỏi, cô tính sổ hết trên đầu Triệu Tự. 

Thanh Đoàn hơi khó chịu, đau lòng muốn chết, đột nhiên nó muốn ôm cô một cái.

Ai biết ngay sau đó Đại Ninh cười hì hì bảo: “Hôn Trần Cảnh có thể trộm vận khí, còn Triệu Tự thì không, kẻ ngốc mới đi chọn Triệu Tự."

Thanh Đoàn: “…” Cảm giác khó chịu của nó thoáng cái biến mất, Kỷ Đại Ninh đã tính kỹ rồi, ai có lợi thì theo người đó.

Trần Cảnh không nói cụ thể có chuyện gì xảy ra nên Đại Ninh và Thanh Đoàn cũng không biết anh đã trải qua những gì.

Ngày hôm sau, Kỷ Điềm mang khuôn mặt bầm tím quay về nhà họ Kỷ, lúc ấy Đại Ninh đang ăn sáng, thấy dáng vẻ thảm hại đấy của cô ta suýt thì bật cười thành tiếng.

Khuôn mặt Kỷ Điềm sưng vù đến mức không nhìn ra dáng vẻ ban đầu, hai mắt dính sát vào nhau, nào còn vẻ xinh đẹp ngày xưa. 

Cô ta bước đi khập khiễng, được người giúp việc đỡ, vừa nhìn thấy Đại Ninh, ánh mắt cô ta thoáng lướt qua tia oán hận rồi cúi đầu.

Kỷ Mặc Giác thấy Kỷ Điềm bèn nhìn Đại Ninh ngồi đối diện theo bản năng, hắn thấy Đại Ninh không đập bàn đứng dậy mà chỉ chống cằm tỏ vẻ thờ ơ, lúc này Kỷ Mặc Giác mới thở phào nhẹ nhõm. 

Hắn đỡ Kỷ Điềm từ tay người giúp việc: "Chẳng phải anh đã bảo em nằm viện dưỡng thương mấy bữa à? Sao em lại về?"

Kỷ Điềm chỉ tỏ vẻ suy sụp nhìn ông Kỷ, nhẹ giọng nói: "Sinh nhật ông nội mà em lại không thể làm điều gì cho ông."

Ông Kỷ im lặng nãy giờ không khỏi thở dài, ông biết con bé rất đáng thương, chỉ là lòng người đều có sự thiên vị. Kỷ Điềm đáng thương nhưng ông càng không nỡ để Đại Ninh chịu bất kỳ nỗi tủi thân nào, cho nên ông im lặng.

Nhưng không ngờ con bé bị thương đến nông nỗi này rồi mà còn nhớ đến sinh nhật mình.

Thế mà ngoại trừ Kỷ Mặc Giác thì không ai đến bệnh viện thăm cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...