🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 62: ✨ Chương 54: Sống chung

Edit + beta: Văn Văn.

Trần Liên Tinh có rất nhiều lời muốn nói cũng đã vẽ lên vô số cảnh tượng. Nào là cãi nhau, làm ầm ĩ, tủi thân, nghĩ cách hòa thuận với anh.

Vừa bước vào căn nhà lầu theo kiểu phương tây kia, tâm trạng cô ta đã tệ ngay, chỗ này sầm uất còn gần trường và bệnh viện, thoạt nhìn đã biết thuộc khu vực đắc địa, phòng ngăn nắp sạch sẽ, tầng trệt thấp, môi trường tốt, kiểu nhà này khá là đáng tiền ở thành phố Phượng Minh.

Không ngờ Trần Cảnh lại sống ở nơi tốt vậy, nếu cô ta biết thì đã ở chung với anh từ lâu rồi, sao phải hơn một năm chưa về nhà.

Cánh cửa mở ra, Trần Liên Tinh đang định mở miệng gọi Trần Cảnh, có điều khi nhìn rõ người đối diện, tiếng gọi lập tức nghẹn trong cổ họng.

Cô ta sửng sốt nhìn cô gái trước mặt.

Cô gái vừa ngủ trưa dậy, da dẻ hồng hào, trắng hồng căng mướt. Cô mặc một chiếc váy ngủ màu lam nhạt, mái tóc xõa sau lưng như rong biển.

Dù váy rộng thùng thình cũng không che được dáng người xinh đẹp của Đại Ninh, cả người cô lười nhác, nửa bờ vai lộ ra, đôi mắt sáng long lanh nhìn Trần Liên Tinh.

Dẫu cô ta là con gái cũng phải sửng sốt từ cái nhìn đầu tiên trước vẻ ngoài của cô gái này.

Con ngươi Trần Liên Tinh co lại, vậy mà Trần Cảnh lại có phụ nữ, còn là tiểu yêu tinh! Dáng vẻ yểu điệu, dụ người, chẳng trách anh thờ ơ với hai mẹ con cô ta.

Trần Liên Tinh liếc mắt đã chán ghét Đại Ninh ngay, cho rằng chính người nọ đã chia bớt sự chú ý của Trần Cảnh, cô ta ngước cằm, giọng điệu vừa kiêu căng vừa bất mãn: "Cô là ai? Sao lại ở trong nhà anh tôi?"

Đại Ninh ngáp một cái, đầu nghiêng sang cạnh cửa.

"Đây là nhà của tôi, tôi còn chưa hỏi cô là ai nữa đấy. Cô cách xa chút, đã xấu xí còn y như người xấu, tôi phải đi báo cảnh sát."

"Cô!" Trần Liên Tinh thiếu chút nữa bị lời của Đại Ninh làm bùng cháy, "Đây là nhà anh tôi, cô chỉ là loại con gái được anh ta bao nuôi vậy mà dám nói thế với tôi hả!"

Đại Ninh thiếu điều bật cười.

Với chỉ số IQ và cách nói chuyện này của Trần Liên Tinh, Kỷ Điềm lại có thể chịu đựng được mà ở bên Trần Liên Tinh lâu vậy, hơn nữa còn làm bạn thân.

Đổi thành cô, một ngày đã đập Trần Liên Tinh thành đầu chó rồi.

Nếu thứ bậc của Lam Dung Dung là thứ 8 thì Trần Liên Tinh chỉ xứng đạt phân nửa. Trần Kế Duệ không nhặt Trần Cảnh về nuôi, chỉ sợ cô ta đến cả shit nóng cũng không có mà ăn.

"Cô là em anh ấy à, đợi xíu nhé ~" Đại Ninh vươn tay đóng cửa lại.

Trần Liên Tinh trơ mắt nhìn cánh cửa khép lại, bây giờ cô ta chỉ muốn mắng người, lập tức gọi cho Trần Cảnh.

Trần Cảnh đang rèn luyện cách chiến đấu, công việc này đầy rẫy nguy hiểm đến tính mạng nên anh phải duy trì thực lực của chính mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...