🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 43: ✨ Chương 35: Lạc quan

Edit + beta: Văn Văn.

Tính tò mò của Đại Ninh chưa được thỏa mãn, càng thêm tức giận, đá anh một cước rồi chạy vào phòng.

Triệu Tự thu dọn mớ sách và đồ ăn vặt của cô, tự nhiên hơi buồn cười, trên đời này chắc có mình Kỷ Đại Ninh ngang ngược như thế, rõ ràng không thích anh, vậy mà lại bắt anh đặt cô lên trên hết. Đổi lại Triệu Tự hỏi câu này, anh còn không chắc mình có so được với một chén bạch tuộc của Đại Ninh hay không.

Lần này Triệu Tự thật sự không có thời gian dỗ cô, ai chả muốn ăn cục thịt mỡ ở Ổ Đông, hết lần này đến lần khác anh lại không có gia thế hay đủ tài lực, chỉ dựa vào liên hệ sẵn có do Thân Đồ gia để lại.

Triệu Tự ngày càng đi sớm về trễ, Đại Ninh thì chìm đắm vào thế giới tiểu thuyết, vào những lúc này cô càng tập trung hết mình nên xém tí quên luôn cãi nhau.

Cô không cần Triệu Tự phải ở bên mình, chỉ cần có đồ ăn, tự mình cũng có thể sống vui vẻ, thoải mái qua ngày. Mặc dù bây giờ Triệu Tự không có tiền nhưng về mặt ăn uống anh ta chưa từng tệ với cô.

Bữa sáng có sữa đậu nành tươi và hơn mười món ăn kèm. Cô không mang đầu bếp theo cùng, rõ ràng những thứ này đều do Triệu Tự chuẩn bị.

Có lần cô dậy sớm, thấy bữa sáng của Triệu Tự chỉ có hai bát cháo đơn giản, thậm chí một quả trứng cũng không có, sau khi ăn xong anh còn nhớ rửa sạch trái cây để đó cho cô ăn.

Đại Ninh đứng bên nhìn, Triệu Tự không phát hiện, làm xong hết thảy rồi đi ra ngoài bắt đầu việc khác.

Đại Ninh cầm quả nho tím nhìn một lúc, không biết có chuyện gì, chợt trong lòng không còn tức giận nữa.

Một đêm đầu tháng mười một nào đó, khi Triệu Tự trở về đã nửa đêm.

Ổ Đông trời đang mưa, nhà nghỉ bị đám người của bọn họ chen chúc, giữa trời đất chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi.

Đại Ninh thích ngủ vào ngày mưa nhất, cô đang ngủ say thì bị Triệu Tự đánh thức.

Đại Ninh dụi dụi mắt: "Gì thế?"

Tóc Triệu Tự hơi ướt, sắc mặt anh nặng nề, thấy Đại Ninh đã dậy, anh điều chỉnh sắc mặt cố gắng không làm cô sợ: "Thôi Nghiêu có chỗ bất thường, có người theo dõi thấy hắn gọi rất nhiều lần đến Thái Châu."

Nhìn thấy ánh mắt mờ mịt của cô, đoán chừng Thôi Nghiêu là ai còn không biết, anh khẽ thở dài: "Thôi Nghiêu là người đã làm việc cho Thân Đồ Phong trước đây, hành vi của hắn gần đây rất bất thường."

Cuối cùng Đại Ninh cũng phản ứng, vô cùng khó hiểu.

Triệu Tự lên tiếng: "Hiện xung quanh tôi khá nguy hiểm, bây giờ em có về nhà được không? Chuyện của em trai em đã giải quyết xong chưa?"

Đại Ninh lắc đầu: "Ông không cho tôi về."

Triệu Tự cau mày, một lúc sau quyết định: "Trước tiên em hãy về Hạnh Hoa thôn ở cùng Triệu Bình và An An. Tuy Hạnh Hoa thôn là nơi hoang vu, lạc hậu nhưng có vệ sĩ ở bên, có gì còn chăm sóc cho em. Trong thôn trừ tôi và Triệu Bình không ai biết có đường mật trên núi. Một khi xảy ra chuyện, tôi sẽ tìm cách liên lạc với Triệu Bình, bảo em ấy đưa em đi trốn ở đó."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...