🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: ✨ Chương 3: Anh Cún

Edit + beta: Văn Văn.

Đó chắc là cô gái thành thị thê thảm nhất mà Triệu Tự từng gặp qua.

Nhìn từ xa tóc cô gái ướt sũng, ống quần dính đầy bùn, cả người là nước bùn bắn loang lổ, có lẽ cô mới bị ngã. Môi cô bị phơi nắng đến nứt nẻ, sắc mặt vô cùng tệ.

Những gã đàn ông cao lớn, thô kệch bên cạnh cười phá cả lên.

"Mấy chiếc rương kia lộng lẫy là thế, sao cô đại tiểu thư này lại trông như thế nhỉ."

Đỗ Điềm mím môi rồi nhịn cười, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm.

Trần Tiểu Lị đi bộ ba tiếng trên đường núi còn bị té một lần, cô ta tuyệt vọng đến mức nổi cáu cũng không nổi. Vất vả lắm mới vào được thôn, ánh mắt mọi người nhìn cô ta giống như nhìn con khỉ, khiến cô ta vừa bực bội vừa không chịu được.

Con gái thứ hai của trưởng thôn cắn đầu ngón tay, hỏi cô ta: "Chị là cô Kỷ đó sao?"

Trần Tiểu Lị xua xua tay: "Biến đi, không phải tôi."

Con nhỏ Kỷ Đại Ninh giờ còn đang nhõng nhẽo sai Trương Vĩnh Phong đổi giày đằng sau kia kìa.

Nghe cô ta nói xong, Nhị Nữu Nhi nhún vai, duỗi cổ ra, mắt tiếp tục trông mong nhìn về phía xa.

Chẳng mấy chốc, cô bé đã thấy chị đại tiểu thư mà suốt hai ngày nay luôn được cha và anh nhắc tới trong miệng.

Nhị Nữu Nhi trợn tròn mắt, há hốc mồm.

Thiếu nữ mặc một chiếc váy màu đỏ nhạt, mái tóc xoăn như rong biển xõa xuống, chiếc váy dài đến bắp chân, đôi giày của cô không biết làm bằng cách nào, chất trong suốt, bên trong khảm vỏ sò biển để trang trí, đế giày không ngờ còn đọng lại những giọt nước màu xanh da trời.

Chân cô gái nhỏ nhắn và tinh tế, ngón chân có màu hồng phấn, thấy nhiều người như vậy đang nhìn mình, cô nghiêng đầu rồi chớp mắt mỉm cười.

Nhị Nữu Nhi đỏ mặt, trốn ra sau lưng anh trai mình.

Cô bé nhỏ giọng nói: "Anh ơi, chị ấy đẹp quá."

Anh trai của Nhị Nữu là Lý Tráng, cổ đã đỏ rực, vốn dĩ hắn cho rằng ngôi sao nữ trên TV đã đủ xinh đẹp rồi lại không ngờ có người còn đẹp hơn.

Đại Ninh chống cằm, ngồi ghế dựa như trước.

Bây giờ khiêng ghế không còn là người trong thôn nữa mà là vệ sĩ của ông nội.

Cô là Kỷ Đại Ninh được nuông chiều, bất kể có quay lại bao nhiêu lần, cô sẽ không để bản thân mình phải chịu tủi thân trong ngôi làng nhỏ tồi tàn không có đường xi măng này.

Trương Vĩnh Phong đang phát kẹo cho bọn nhỏ trong thôn.

Đại Ninh dường như có cảm giác, cô ngước mắt lên nhìn về phía ruộng, khi nhìn thấy, cặp mắt tuyệt đẹp của cô sáng lên.

Cô trông thấy 'Kỷ Điềm' của một năm này ăn mặc như cô gái thôn quê và Triệu Tự năm mười tám tuổi. Đại Ninh có xúc động muốn lấy điện thoại ra chụp vẻ nghèo túng của họ, may mà cô còn nhớ ra mình tới đây làm gì, cô nhìn 'Kỷ Điềm' vài lần rồi đưa ánh mắt dừng lại trên người Triệu Tự.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...