🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 29: ✨ Chương 22: Không thể hôn miễn phí thế được

Edit + beta: Văn Văn.

Triệu Tự không chút dao động, quyết đoán cự tuyệt: "Không thể."

Ngày thường có thể dung túng cô hết mực, nhưng loại chuyện này không thể nói giỡn. Anh là một người đàn ông bình thường, cũng không phải Liễu Hạ Huệ.

Triệu Tự đứng dậy, dặn dò với cô: "Ngày mai vẫn phải tiếp tục lên đường, một lát tôi đi gọi Đỗ Điềm vào. Cô nhớ phải ngoan ngoãn, đừng gây sự với cô ấy."

Đại Ninh lắc lắc chân, ngẩng mặt lên nhìn anh: "Nếu Đỗ Điềm bắt nạt tôi thì sao?"

Triệu Tự mặc kệ cô.

Cô ấy không bắt nạt người khác là đã cảm tạ trời xanh lắm rồi.

Anh rót một ly nước ấm cho Đại Ninh rồi đi ra ngoài hỏi chuyện Trang Hoành Tu.

Không lâu sau Đỗ Điềm cầm hộp thuốc trên tay, mỉm cười dịu dàng bước vào: "Kỷ tiểu thư, chờ ăn tối xong, tôi sẽ kiểm tra vết thương cho cô nhé."

Đại Ninh nhấp một ngụm nước nhỏ, cười nói ngọt ngào: "Ừm ~"

Thanh Đoàn nhịn không được nhắc nhở cô: "Trông thái độ nữ chủ tốt tất có chỗ bất thường, chắc không phải định trả thù cô chứ?"

Đại Ninh không quan tâm, cho thêm đường trắng vào nước: "Cứ việc đến."

Một khi đã đi ra ngoài, đồ ăn đương nhiên sẽ không tốt, Đại Ninh lại kén ăn nên không thèm động phần cơm của mình một chút, lấy kẹo từ trong túi bóc ra ăn.

Đỗ Điềm theo nguyên tắc không được lãng phí lương thực nên ráng ăn hết. Khi cô ta chuẩn bị đi vứt hộp nhựa thì liếc thấy Đại Ninh đang nằm chơi điện thoại, phần cơm của Đại Ninh không khác ban đầu là mấy thì sẵn tiện cầm đi luôn.

Đỗ Điềm ném rác xong thì quay về, phát hiện con bé đó vẫn luôn nằm trên giường chơi game mê mệt, không biết gì. Đỗ Điềm trong lòng cười lạnh, cho cô kén chọn, xứng đáng chết đói.

Khi màn đêm buông xuống, chờ Đại Ninh tắm xong, Đỗ Điềm lấy từ trong hộp ra mấy miếng băng gạc và một vài chai lọ nhỏ.

"Kỷ tiểu thư, lại đây đi."

Đại Ninh ngửi thử, dường như ngửi thấy một cổ mùi thối. Đôi mắt cô rơi vào vài chai lọ không biết tên, dạt dào hứng thú.

Xem ra kiếp trước cô không hiểu rõ cô "em gái tốt" Đỗ Điềm này thật rồi. Không chỉ có kỹ năng mà trông bộ dáng còn khá thành thạo, chẳng trách mình lại thua thảm như vậy.

Đỗ Điềm ngẩng đầu, nở nụ cười thân thiện, giống như giữa hai người chưa từng nảy sinh mâu thuẫn gì, cô ta nhẹ giọng nói: "Kỷ tiểu thư, tôi bôi thuốc cho cô trước rồi lại băng bó là mai cô có thể đi được rồi."

Đỗ Điềm giơ tay ra muốn chạm vào miệng vết thương của Đại Ninh. Đại Ninh lập tức thu đôi chân trắng nõn của mình lại không cho cô ta chạm phải, ngược lại cầm lấy một cái bình, hỏi Đỗ Điềm: "Đây là gì?"

Đỗ Điềm nhìn một cái rồi đáp: "Thuốc tiêu viêm."

Đại Ninh mở cái bình ra, một cổ mùi kinh tởm phiêu tán trong không khí.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...