🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 24: ✨ Chương 19.2: Chơi xấu (2)

Edit + beta: Văn Văn.

Sáng sớm nhà họ Triệu đã trình diễn một tiết mục đặc sắc, chú Tiền và cả đám người Trương Vĩnh Phong đang sôi nổi dỗ đại tiểu thư ăn.

Ngày hôm qua Đại Ninh đã được dạy dỗ qua, hôm nay vẻ mặt khá uể oải.

Thanh Đoàn cố ý không nói đêm qua xảy ra chuyện gì, cô gái này quá mức nghịch phá, cho cô ấy dừng lại một đoạn thời gian cũng tốt, nó đi theo Đại Ninh cũng có bao lâu đâu mà hai mắt nó sắp mù tới nơi rồi.

Một đám người cùng dỗ, cuối cùng Đại Ninh cũng ăn hết nửa lồng bánh bao nhỏ, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Trên núi mát mẻ, đại tiểu thư thay đổi quần áo, lần này là trang phục mùa thu.

Cô thích trưng diện và mặc váy, theo lời của cô, nếu đã đầu thai thành một cô gái mà không được mặc váy, tốt hơn hết là nên chuyển giới tính với Kỷ Mặc Giác đi.

Chú Tiền hỏi cô: "Đại tiểu thư, ngài Kỷ kêu tôi mang bộ sách giáo khoa đã đến, không biết cô có định qua nghe Triệu Tự dạy không?"

Đại Ninh lắc đầu: "Không đi, ai kêu anh ta đánh tôi."

"Nhưng nếu cô không học thì ngài Kỷ sẽ không an tâm cho cô tiếp tục ở lại đây."

Đại Ninh đang định nói xấu Triệu Tự, liền thấy một bóng dáng dịu dàng, ưu nhã từ cửa bên cạnh chạy tới.

Là Đỗ Điềm.

Hôm nay Đỗ Điềm mặc một chiếc áo khoác dệt kim mua ở thành phố, cô thích màu trắng, mái tóc dài thẳng như thác nước xõa xuống, thoạt nhìn dịu dàng lại trong sáng.

Trên tay Đỗ Điềm xách theo một túi hoa quả và hộp quà.

Cô ta đứng ngoài hàng rào kêu lên: "Anh Triệu Tự."

Triệu Tự lau khô tay rồi đi ra ngoài: "Có chuyện gì?"

Đỗ Điềm xấu hổ nói: "Cảm ơn anh Triệu Tự đã cứu em lần trước. Lúc đó do em sợ quá vẫn luôn chưa kịp nói lời cảm ơn anh, mấy cái này đều là tấm lòng của em, hy vọng anh đừng chê nhé. Ở đây có vài loại trái cây bổ sung vitamin cho hai bác và tụi nhỏ, còn có một vài đồ dùng học tập, có lẽ Tiểu Bình và An An dùng được."

Triệu Tự: "Không cần, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi."

Đỗ Điềm lời lẽ chính đáng nói: "Làm vậy sao được? Không nói tới em, ngay cả mẹ em, trong lòng bà cũng cảm ơn anh rất nhiều vì đã đưa bà đi bệnh viện ngày hôm đó. Cả nhà em đã nợ anh quá nhiều, nếu cả quà anh cũng không nhận thì chúng ta thật sự rất áy náy. Huống chi hôm nay em tìm anh cũng vì có việc, mẹ em đã có thể xuất viện rồi nhưng chỗ xương đùi của bà vẫn chưa hồi phục tốt, nếu anh tiện thì có thể giúp đưa bà vào trong núi được không?"

Triệu Tự: "Anh..."

"Không được, không được!" Một cô gái mặc sườn xám chạy ra khỏi sân, Đại Ninh bác bỏ nói: "Hôm nay Triệu Tự phải dạy học cho tôi! Cô đi tìm người khác đi, nhiều người rảnh như vậy nhưng không nhất thiết phải là anh ta."

So với Đỗ Điềm một thân trong sáng, ngây thơ, Đại Ninh mặc đồ cứ y như tiểu yêu nữ.

Chiếc sườn xám mùa thu này của cô là chiếc váy mới mang đến hôm nay, đường eo rất tinh tế, cô vẫn còn trẻ, sườn xám màu hồng đào, có những hạt ngọc trai vừa to vừa sáng làm cúc áo, trên chiếc váy là họa tiết hoa đào giữa mưa bụi tháng ba. Khi tinh tế nhìn lại, những đóa hoa dường như đang nở rộ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...